Thứ năm, 9/7/2020 | 05:22 GMT+7

Contact

Điện thoại:
(+84) 243 9412852

Email:
info@ndh.vn

Người Đồng Hành là Chuyên trang Thông tin Tài chính của Tạp chí điện tử Nhịp Sống Số theo Giấy phép số 197/GP-BTTTT do Bộ Thông tin và Truyền thông cấp ngày 19/04/2016. Ghi rõ nguồn “Người Đồng Hành” khi phát hành lại thông tin từ cổng thông tin này.

EVFTA có hiệu lực Thành phố phía Đông Dịch viêm phổi cấp do virus nCoV Kết quả kinh doanh quý I/2020 Họp ĐHĐCĐ thường niên 2020
Thứ sáu, 12/6/2015, 07:51 (GMT+7)

Mỹ tăng tốc đầu tư vào Việt Nam: Tính toán của Washington

Thứ sáu, 12/6/2015, 07:51 (GMT+7)

Đó là lý do khiến các nhà chuyên môn lo ngại. Chính sách mở toang cửa thu hút nhưng lại không có một sự chuẩn bị nào để đón khách. Sau bao nhiêu năm thu hút FDI nhưng tới nay công nghiệp hỗ trợ trong nước vẫn không có gì. DN trong nước vẫn không lớn được; thị trường bán lẻ bị nước ngoài thâu tóm; DN nhà nước vẫn được bao che... theo ông Sơn thì "cuối cùng vẫn là đào mỏ đem bán, cạn kiệt tài nguyên, kinh tế dậm chân tại chỗ".

Th.S Bùi Ngọc Sơn nhận định, "cơ hội đến với Việt Nam rất nhiều nhưng nếu không biết nắm bắt, không thể nắm bắt thì sẽ biến cơ hội thành thách thức".

Khi tham gia vào một sân chơi có nhiều nhà đầu tư lớn, nghĩa là có nhiều cơ hội lớn cũng đồng nghĩa với nhiều rủi ro lớn.

"Khi bắt được nhịp, theo kịp công nghệ hiện đại sẽ thành đối tác nhưng khi không đáp ứng được sẽ phải nhường sân, chịu sự thôn tính, lệ thuộc", ông Sơn lo ngại.

Vậy Việt Nam phải chơi kiểu gì? Cụ thể với Intel ông Sơn cho rằng khi vào sản xuất tại Việt Nam, Intel sẽ đi tìm những đối tác liên kết cung cấp linh kiện, phần mềm, lao động.... cho họ. Để chuẩn bị nhập cuộc, Việt Nam phải có những chính sách hỗ trợ đào tạo cho những doanh nghiệp đã có nền công nghệ, đào tạo lao động cao…

"Nếu không thay đổi Mỹ hay bất cứ nước nào đầu tư vào cũng chỉ để bán hàng, mua sức lao động, tài nguyên. Việt Nam cuối cùng vẫn trắng tay", ông Sơn nói.

Vị chuyên gia nhấn mạnh, mấu chốt của vấn đề là phải thay đổi chính sách tỷ giá. Việt Nam cứ neo vào đồng USD và hầu như không có thay đổi gì nhiều trong chính sách tỷ giá trong khi Trung Quốc từng phá giá đồng Nhân dân tệ tới 40% khiến hàng hoá của họ luôn rẻ hơn Việt Nam.

Trong khi, chế độ tỷ giá của Việt Nam luôn ở trạng thái làm cho sản xuất trong nước bị đắt, trong khi Trung Quốc tỷ giá thuận lợi, bán rẻ hơn thì đương nhiên người ta sẽ nhập về và lúc ấy nó bóp chết các doanh nghiệp sản xuất trong nước.

Một chiếc cốc sản xuất trong nước có giá 10.000 đồng, trong khi nhập khẩu chỉ có 5.000 đồng thì sản xuất trong nước làm sao sống được?

Tuy nhiên, theo ông Sơn thay đổi chính sách tỷ giá là cả thách thức lớn. Bởi, đây là chính sách bảo vệ doanh nghiệp nhà nước. Doanh nghiệp nhà nước chủ yếu mua nguyên liệu, thiết bị lắp ráp rồi bán hàng ra, không sản xuất. Nếu nâng tỉ giá lên đồng nghĩa với những doanh nghiệp nhà nước không sản xuất sẽ chết. Điều này chẳng khác nào chúng ta đang cầm dao đằng lưỡi, tự mình vướng vào lưới của mình. Gỡ được không phải dễ.

Phải có cơ chế sàng lọc dự án

Đồng tình với quan điểm trên, PGS.TS Nguyễn Thanh Thu - ĐHKT-TP.HCM cũng cho rằng Mỹ lựa chọn Việt Nam vì nhiều lý do.

Thứ nhất, để đón đầu hiệp định đối tác xuyên Thái Bình Dương TPP, cung cấp những sản phẩm cho khu vực này.

Ví dụ hàng hóa từ Trung Quốc đưa vào Mỹ, phải chịu thuế dệt may khoảng 12%. Nhưng khi Việt Nam tham gia TPP, hàng hóa từ Việt Nam xuất sang Mỹ sẽ có thuế xuất bằng 0%. Đó là lợi thế.

Thứ hai cũng là sự chuẩn bị cho sự chuyển dịch đầu tư từ Trung Quốc sang VN. Vì Trung Quốc đang thực hiện nhiều chính sách siết chặt đầu tư nước ngoài. Ép buộc doanh nghiệp nước ngoài phải chuyển giao một phần công nghệ cao cho Trung Quốc; đồng nhân dân tệ tăng nhanh; giá nhân công đắt hơn Việt Nam… khiến Mỹ cũng như nhiều nhà đầu tư nước ngoài e ngại. Vì thế đã có nhiều nhà đầu tư nước ngoài đã chuyển dịch đầu tư sang Việt Nam và các nước lân cận.

Tuy nhiên, lợi thế của nhà đầu tư nước ngoài lại trở thành yếu điểm của doanh nghiệp trong nước. Điều này khiến bà Thu băn khoăn:

"Nếu chỉ có nhân công giá rẻ, ưu đãi đến hụt hơi để thu hút bằng được… doanh nghiệp nội địa đã lép vế lại càng lép vế.

Thứ hai, Mỹ vào vẫn là lắp ráp và bán hàng. Không sản xuất, không liên doanh vậy cuối cùng Việt Nam sẽ được gì?

Thứ ba, nếu Mỹ vào để sản xuất công nghệ hỗ trợ nhưng không có chính sách bảo vệ môi trường Việt Nam sẽ có nguy cơ trở thành bãi rác công nghệ, hứng chịu hậu quả vô cùng lớn.

Mặt trái của phát triển công nghiệp hỗ trợ là nguy cơ gây ô nhiễm. Trong dệt may là nhuộm, dệt. Cơ khí là thoi, bào... xử lý môi trường còn khó khăn, tốn kém hơn rất nhiều lần số tiền đã đầu tư. Đó là lý do vì sao các nước phát triển tìm đến Việt Nam đầu tư phát triển công nghiệp hỗ trợ. Điển hình là Trung Quốc".

Vì vậy bà Thu cho rằng, vấn đề của Việt Nam bây giờ là phải có chính sách sàng lọc, phân loại dự án. Dự án nào được ưu tiên, ưu tiên tới đâu, không phải ưu tiên tất cả, ưu tiên tới hụt hơi dẫn tới bị phụ thuộc vào nước ngoài.

"Phải dứt khoát nói không với dự án không đạt tiêu chuẩn về môi trường, công nghệ", bà Thu thẳng thắn.

Theo Đất Việt

 

Đăng nhập bằng

Hoặc nhập

Thông báo

Thông báo

Hãy chọn 1 mục trước khi biểu quyết

Thông báo