Thứ năm, 6/5/2021 | 13:03 GMT+7

Contact

Điện thoại:
(+84) 243 9412852

Email:
info@ndh.vn

Người Đồng Hành là Chuyên trang Thông tin Tài chính của Tạp chí điện tử Nhịp Sống Số theo Giấy phép số 197/GP-BTTTT do Bộ Thông tin và Truyền thông cấp ngày 19/04/2016. Ghi rõ nguồn “Người Đồng Hành” khi phát hành lại thông tin từ cổng thông tin này.

Kết quả kinh doanh quý I/2021 Cuộc khủng hoảng nguồn cung chip toàn cầu ĐHĐCĐ 2021 "Sốt" đất trên cả nước Kế hoạch kinh doanh 2021
Thứ sáu, 15/5/2015, 08:58 (GMT+7)

Khu vực Eurozone: Tồn tại hay không tồn tại? (Phần 3)

Thứ sáu, 15/5/2015, 08:58 (GMT+7)

Khu vực Eurozone: Tồn tại hay không tồn tại? (Bài 1)

Khu vực Eurozone: Tồn tại hay không tồn tại? (Phần 2)

Rời bỏ liên minh

Thông thường, các quốc gia liên kết với nhau để có thể thúc đẩy thương mại, bảo vệ quyền công dân, giữ gìn môi trường và đẩy lùi các nguy cơ. Những nước này có thể ký kết các điều ước quốc tế hay thành lập các tổ chức quốc tế. Mỗi lần như vậy, các nước thành viên sẽ phải từ bỏ một phần “độc lập” của mình. Điều này cũng tương tự trong trường hợp của Liên minh Châu Âu (EU), một thị trường chung và là một tổ chức chính trị lớn trên thế giới.

Như thường lệ, một câu hỏi được đặt ra là liệu các thành viên trong tổ chức có thể cùng hợp tác với nhau? Nghi vấn này ngày càng gia tăng khi Anh dự kiến tổ chức một cuộc trưng cầu dân ý nhằm xác định xem có nên rời EU hay không. Theo nhiều chuyên gia Anh, liên minh này không còn phục vụ cho lợi ích của họ nữa. Nhiều người dân nước này mong muốn được sống ngoài EU như Na Uy và Thụy Sĩ.

Trưng cầu dân ý

Cuối năm 2017, Anh sẽ tổ chức một cuộc trưng cầu dân ý về quyết định rời EU khi Đảng Bảo thủ của Thủ tướng Anh David Cameron giành chiến thắng bất ngờ trong cuộc tổng tuyển cử ngày 7/5/2015. Động thái trên của ông Cameron là nhằm giữ chân các cử tri trước Đảng Độc lập, vốn có tư tưởng chống EU. Dù thất bại trong tuyển cử, Đảng Độc lập Anh đã giành được 13% số phiếu và sẽ có một ghế tại Nghị viện.

Lãnh đạo của Đảng Độc lập, ông Nigel Farage, sau 2 thập kỷ hoạt động chính trị không hiệu quả, đã đưa một luận điểm chính trị mới cho chương trình chạy đua tổng tuyển cử của mình, trong đó cho rằng tự do di cư là một nguyên tắc cơ bản của EU, nên để ngăn chặn tình trạng di cư gia tăng tại Anh thì rời bỏ EU là biện pháp duy nhất. Bên cạnh đó, Đảng Độc lập cũng cho rằng các quy định tại nước này hiện này hầu hết là “chỉ thị” từ EU, nhưng nghiên cứu của Hạ viện Anh đã bác bỏ giả thuyết này.

Thủ tướng Cameron cho biết ông đang cố gắng đàm phán lại các điều khoản của EU đối với Anh nhằm duy trì nước này trong khối 28 quốc gia. Theo ông, chính phủ Anh sẽ đàm phán với EU để có quyền giữ lại chi phí phúc lợi đối với những người di cư. Trong khi đó, một thăm dò gần đây cho thấy ngày càng có nhiều người Anh ủng hộ việc là thành viên của EU.

Chống Liên minh Châu Âu (EU)

Anh đã phải chờ đợi 16 năm để tham gia khối Cộng đồng chung Châu Âu (EEC-tiền thân của EU) sau khi tổ chức này được thành lập vào năm 1957. Ngay lập tức, đã có những tranh cãi về việc rời bỏ tổ chức này. Trong một cuộc trưng cầu dân ý năm 1975, hầu hết các chính trị gia và nhà báo đều cho rằng gia nhập EEC sẽ có lợi cho Anh. Cuối cùng, quyết định gia nhập được thông qua với tỷ lệ 2/1.

Vào năm 1993, chính phủ của Thủ tướng John Major thời đó đã bị chao đảo khi một số nghị sĩ thuộc đảng của ông bỏ phiếu chống lại chính ông. Nguyên nhân là họ không hài lòng với việc ông Major thông qua Hiệp ước Maastricht, trong đó mở rộng hợp tác trong khối và tạo ra liên minh Châu Âu (EU) ngày nay.

Những chính trị gia chống đối EU đã thúc đẩy việc Anh không gia nhập khối đồng tiền chung Châu Âu (Eurozone) khi được bắt đầu thực hiện năm 1999. Những nhà chính trị này cho rằng đây là một quyết định sáng suốt khi cuộc khủng hoảng nợ công tại Eurozone diễn ra năm 2009.

Không chỉ riêng Anh, 8 quốc gia Đông Âu cũng không được cho phép gia nhập Eurozone vào năm 2004. Nguyên nhân là rủi ro suy giảm chất lượng dịch vụ công công trước làn sóng di cư từ những nước kém phát triển hơn trong khối. Hơn nữa, nguồn lao động di cư cũng có thể giảm số lượng các công việc lương thấp trong Eurozone. Hiện tại, vẫn còn nhiều nước đang xếp hàng chờ đợi để được gia nhập tổ chức này.

Trong khi đó, số lượng công dân nhập cư vào Anh đã tăng lên 13,4% năm 2011, gấp đôi so với năm 1991. Nguyên nhân là tốc độ tăng trưởng kinh tế của Anh cao gần gấp đối so với khu vực đồng Euro. Anh là nước lớn thứ 3 trong EU tính theo kinh tế và dân số, sau Đức và Pháp.

Tranh cãi

Những chính trị gia của Anh chống EU cho rằng tổ chức này muốn phát triển thành một siêu liên kết, trong đó có quyền ảnh hưởng nhiều hơn đến chủ quyền các nước thành viên. Theo những chính trị gia này, Anh có ảnh hưởng toàn cầu mạnh hơn so với EU khi có một ghế thường trực trong Hội đồng Bảo an Liên Hợp quốc. Đồng thời, quốc gia này cũng sẽ đàm phán thương mại tốt hơn bởi không có sự cản trở từ các nhà bảo hộ EU.

Ngược lại, những nhà chính trị Anh ủng hộ EU cho rằng đây là thị trường xuất khẩu lớn nhất của nước này. Rất nhiều công ty đa quốc gia có trụ sở tại Anh bởi họ có thể xuất khẩu sang thị trường EU với mức thuế xuất bằng 0%. Người dân Anh đã được hưởng lợi từ chính sách di cư tự do trong EU. Các doanh nghiệp cũng có lợi khi tiếp cận được với nguồn lao động giá rẻ dồi dào, có tay nghề cao. Ngoài ra, Đức muốn giữ Anh lại EU như là một đối trọng trên thị trường tự do với Pháp. Tuy nhiên, Thủ tướng Đức Angela Merkel cho biết Đức sẽ không thực hiện mong muốn này bằng bất cứ giá nào.

Cho dù với nguyên nhân nào, việc Anh có rời khỏi EU hay không vẫn là một câu hỏi cho các chuyên gia. Dù kết quả ra sao, không thể phủ nhận rằng EU đã và đang đóng vai trò to lớn trong kinh tế cũng như địa chính trị thế giới. Những rắc rối tại Hy Lạp, Anh và hệ thống tài chính có thể khiến liên minh này tan rã hoặc tự cải cách để trở nên ngày càng vững mạnh hơn.

Hoàng Nam - Người đồng hành

 

Đăng nhập bằng

Hoặc nhập

Thông báo

Thông báo

Hãy chọn 1 mục trước khi biểu quyết

Thông báo