Thứ bảy, 19/9/2020 | 10:55 GMT+7

Contact

Điện thoại:
(+84) 243 9412852

Email:
info@ndh.vn

Người Đồng Hành là Chuyên trang Thông tin Tài chính của Tạp chí điện tử Nhịp Sống Số theo Giấy phép số 197/GP-BTTTT do Bộ Thông tin và Truyền thông cấp ngày 19/04/2016. Ghi rõ nguồn “Người Đồng Hành” khi phát hành lại thông tin từ cổng thông tin này.

BĐS khu công nghiệp 20 năm thị trường chứng khoán Việt Nam 25 năm Việt - Mỹ Kết quả kinh doanh quý II/2020 EVFTA có hiệu lực
Thứ năm, 24/5/2018, 12:00 (GMT+7)

Cơn sốt World Cup khiến người may cờ Bangladesh mất ăn mất ngủ

Nguyễn Như Tâm Thứ năm, 24/5/2018, 12:00 (GMT+7)

Kamal Hossain sở hữu một xưởng in vải ở quận Merajnagar, thủ đô Dhaka. Đây là một trong số hàng chục xưởng nhỏ, nóng, tại Merajnagar đang làm việc hết công suất để sản xuất quốc kỳ các nước cùng cờ hiệu cho thị trường địa phương trước khi World Cup bắt đầu khởi tranh ở Nga.

“Chúng tôi làm việc không ngừng nghỉ trong suốt hai tháng qua”, Hossain nói, 40 tuổi, nói. Ông gần như không rời mắt khỏi màn hình máy in. “Có những hôm tôi còn ngủ không đầy hai giờ”.

Bangladesh là nơi cricket thống trị. Tuy nhiên, cứ mỗi 4 năm, 160 triệu người dân nước này lại “phát điên” vì World Cup dù đội tuyển bóng đá quốc gia chỉ xếp 197/202 theo bảng xếp hạng của FIFA.

Quốc kỳ Brazil và Argentina tràn ngập các con phố. Thợ in ở Merajnagar dự định sản xuất thêm hàng trăm nghìn sản phẩm nữa trước khi World Cup khai mạc ngày 14/6 ở Moscow.

Nhiều ngôi nhà phải biến thành xưởng in và xưởng may tạm do đơn đặt hàng từ khắp mọi miền Bangladesh ùa về.

“Ngày nào chúng tôi cũng làm ra vài nghìn lá cờ. Riêng hôm nay, chúng tôi đã in 11.000 cờ hiệu Argentina”, Hossain nói.

Argentina và Brazil là hai đội tuyển được ưa thích nhất ở Bangladesh. Ảnh: AFP

Từ Maradona tới Messi

Người hâm mộ trên khắp Bangladesh vẫy cờ của đội tuyển ưa thích để vinh danh họ. Tuần trước, một video người hâm mộ tuần hành với một lá cờ Argentina dài 200 m dọc thị trấn Madarganj, tây bắc Bangladesh, đã được lan truyền mạnh trên mạng xã hội.

Bangladesh, quốc gia còn đói nghèo, lần đầu được xem trực tiếp các trận đấu World Cup vào năm 1982. Tuy nhiên, phải đến kỳ World Cup tiếp theo, năm 1986, khi Maradona giúp Argentina giành cúp vô địch, bóng đá mới đi vào tinh thần người dân Bangladesh.

“Sự phát cuồng vì Argentina vẫn rất mạnh mẽ. Maradona đã giải nghệ nhưng đã có ngôi sao mới là Messi”, Faruq Mia, người bán cờ rong từ quận Narayanganj gần đó tới Merajnagar lấy hàng, nói.

Mia mua 500 lá cờ hồi tuần trước và kiếm được khoản lời lớn nên cần mua thêm 500 lá cờ nữa. Anh cũng sẽ ăn mừng vì Argentina.

Selim Howlader, chủ một xưởng làm cờ, kỳ vọng bán khoảng vài trăm nghìn lá cờ do “cơn sốt World Cup đến Bangladesh khá sớm, vài tháng trước khi khởi tranh”.

“Năm 2014, tôi bán được hơn 80.000 lá cờ. Hầu hết là trong thời gian World Cup diễn ra hoặc vài ngày trước đó. Bây giờ, tôi đang bán 2.000 – 2.500 lá cờ và 10.000 cờ hiệu mỗi ngày trong khi World Cup vẫn còn nhiều tuần nữa mới bắt đầu”, doanh nhân 33 tuổi nói.

Howlader thuê 25 nhân công. Anh cho biết có khoảng 2.000 người đang làm việc tại các xưởng may cờ ở Merajnagar.

Công nhân Bangladesh mong ước cơn sốt World Cup kéo dài để kiếm thêm thu nhập. Ảnh: AFP

Giờ làm việc kéo dài

Cờ Argentina và Brazil, hai đội tuyển có Messi và Neymar, đang đứng đầu trong danh sách đặt hàng của Howlader.

“Argentina và Brazil là hai đội bóng được biết đến nhiều nhất ở Bangladesh”, Howlader nói. “Tôi thậm chí còn nhận yêu cầu làm cờ Argentina dài 15 m. Ngoài ra, các đội tuyển Đức, Tây Ban Nha và Bồ Đào Nha cũng được biết đến”.

Khoảng 4 triệu người đang làm việc tại khoảng 4.500 công ty, nhà máy dệt may ở Bangladesh. Họ tạo ra lượng hàng hóa trị giá hàng tỷ USD, vượt qua nhiều quốc gia khác trên thế giới.

Tuy nhiên, giới chuyên gia và các nhóm nhân quyền cho rằng, dù điều kiện lao động cho công nhân đã được cải thiện, người lao động vẫn phải làm việc trong thời gian dài, môi trường làm việc nguy hiểm và lương thấp.

Sự bùng nổ nhu cầu về cờ đồng nghĩa những công nhân nghèo, như Nargis Akhter cùng chồng Mohammad Iqbal, kiếm thêm thu nhập. Hai người đều làm ở xưởng của Howlader.

“Trung bình mỗi ngày chúng tôi kiếm được 3.000 taka (35 USD)”, Iqbal nói. Trong khi đó, mức lương trung bình một nhà máy dệt may trả cho công nhân là 70 USD/tháng, một trong những mức thấp nhất trên thế giới.

“Tôi ước cơn sốt cờ sẽ kéo dài nhiều tháng nữa”, Akhter mỉm cười nói.

Như Tâm/Theo AFP

 

Đăng nhập bằng

Hoặc nhập

Thông báo

Thông báo

Hãy chọn 1 mục trước khi biểu quyết

Thông báo