Thứ hai, 21/10/2019 | 14:21 GMT+7

Contact

Điện thoại:
(+84) 243 9412852

Email:
info@ndh.vn

Người Đồng Hành là Chuyên trang Thông tin Tài chính của Tạp chí điện tử Nhịp Sống Số theo Giấy phép số 197/GP-BTTTT do Bộ Thông tin và Truyền thông cấp ngày 19/04/2016. Ghi rõ nguồn “Người Đồng Hành” khi phát hành lại thông tin từ cổng thông tin này.

Kết quả kinh doanh quý III/2019 Cú lao dốc của FTM Căng thẳng thương mại Mỹ - Trung Chứng quyền có bảo đảm Cổ phần hóa 93 doanh nghiệp Nhà nước
Thứ tư, 25/2/2015, 16:06 (GMT+7)

Cái giá của giảm phát

Thứ tư, 25/2/2015, 16:06 (GMT+7)

Ngân hàng trung ương những nước giàu có coi 2% là con số kỳ diệu, tờ The Economist lưu ý.

Nếu giá cả tăng 2% mỗi năm, hầu hết người tiêu dùng sẽ không cảm nhận được mức chi phí gia tăng.

Nó cũng trao cho chủ doanh nghiệp công cụ để "trừng phạt" nhân viên lười biếng: Khi lương không tăng, thực chất thu nhập đã giảm 2% trong năm. Ngoài ra, lạm phát vừa phải khuyến khích doanh nghiệp tái đầu tư lợi nhuận.

Quan trọng hơn, lạm phát giúp nền kinh tế tránh các biện pháp đau đớn như tích trữ tiền mặt, trì hoãn thu mua trong bối cảnh giảm phát.

Nhưng tỷ lệ 2% hiện vẫn là niềm mơ ước của nhiều nền kinh tế phát triển trong cơn bão giảm phát.

Tại Mỹ, Anh và Canada, nền kinh tế đang tăng trưởng ở mức 2%, nhưng lạm phát đều chưa đạt mục tiêu.

Tại phương Đông, giá cả cũng đang giảm nhiệt, với tỷ lệ tại Trung Quốc đạt chỉ 0,8%. Nhật Bản mấp mé tuột mức 2,4% khi nền kinh tế trôi về giảm phát, Thái Lan cũng chịu chung số phận.

Nhưng thảm hại nhất là khu vực đồng tiền chung châu Âu. Thời thập niên 80, tỷ lệ lạm phát đạt 11% một năm tại Ý và tới 20% tại Hy Lạp. Giờ đây, 15 trong số 19 nước thành viên đang đối đầu giảm phát. Tỷ lệ lạm phát cao nhất thuộc về Áo, nhưng cũng chỉ vỏn vẹn 1%.

Giá tiêu dùng giảm sút tại nhiều nước.

Dầu là một tác nhân. Một năm trước, giá một thùng dầu thô Brent là 110USD, giờ chỉ còn 60USD. Mức suy sụp 45% lây lan sang nền kinh tế.

Số liệu của Anh cho thấy giá năng lượng và vận tải giảm đẩy tỷ lệ lạm phát xuống còn 0,3% trong tháng Một, mức thấp bậc nhất lịch sử.

Tại Mỹ, giá xăng đã giảm 35% trong hơn 6 tháng qua, giá dầu diesel và dầu đốt cũng kéo nhau giảm sút.

Dầu giảm giá không phải điều xấu. Năng lượng là mặt hàng thiết yếu, nên người tiêu dùng sẽ được lợi. Doanh nghiệp cũng ăn mừng chi phí đầu vào rẻ hơn. Số tiền dôi ra được san vào nhiều mặt hàng khác, ví dụ như thực phẩm, vốn tốn chi phí đóng gói và vận chuyển.

Tóm lại, dầu giảm giá khiến nền kinh tế cung cấp được nhiều hàng hóa hơn cho người dân, với mức giá rẻ hơn.

Tuy nhiên, các doanh nghiệp bán hàng lâu bền thì đang lo lắng với giảm phát. Giá xe mới tại Anh đang đi ngang, giảm dần tại Bồ Đào Nha và "nhảy múa" tại Hy Lạp. Giá một chiếc xe máy mới tại đây giảm gần 20% so với năm 2005.

Với nhiều ngành khác, giá cả sa sút không còn là vấn đề mới, mà đã là câu chuyện muôn thuở. Trong khu vực eurozone, giá điện thoại, máy tính, camera đã teo tóp trong 10 năm. Cá biệt tại Tây Ban Nha, giá điện thoại đã giảm tới 90% so với 1 thập kỷ về trước.

Sức mua được cải thiện trong ngắn hạn nhờ giá giảm là tín hiệu đáng mừng. Tại các nước đang phát triển, giảm phát đồng nghĩa chủ doanh nghiệp không cần thiết tăng lương cho nhân viên.

Tính từ 2010, tỷ lệ thất nghiệp tại Mỹ đã giảm tới 40%. Số người thất nghiệp tại Nhật Bản cũng sụt mạnh mẽ từ 3,6 triệu người xuống 2,3 triệu người. Tình hình thậm chí khởi sắc hơn tại Anh, tỷ lệ thất nghiệp đã giảm tới 50%, chỉ còn 800.000 người.

Giá dầu là một tác nhân góp phần duy trì giảm phát.

Nhưng giảm phát cũng có thể phá hoại một nền kinh tế chỉ trong thời gian ngắn. Khi lạm phát đạt 2%, chủ doanh nghiệp nhiều tiền mặt có hai lựa chọn: Mang đi đầu tư hoặc chia cổ tức. Cả hai biện pháp này đều có lợi cho nền kinh tế.

Tuy nhiên khi giá cả đi ngang, những ông chủ thận trọng thường chọn cách giữ tiền. Núi tiền trong doanh nghiệp tại Mỹ đã cán mốc 2 nghìn tỷ USD trong năm 2014, con số này tại Nhật Bản là 2,1 nghìn tỷ USD.

Nếu lạm phát tiếp diễn trong dài hạn, nợ nần sẽ trở thành gánh nặng. Một nghiên cứu gần đây của công ty tư vấn McKinsey cho thấy eurozone là nạn nhân nặng nề nhất. Nợ tại khu vực này tăng 55 điểm % so với GDP, tiến tới vỡ nợ nếu thu nhập tiếp tục giảm.

Các Ngân hàng Trung ương đã có biện pháp đối phó. Ngân hàng Trung ương châu Âu (ECB) là kẻ chậm chân trong cuộc chơi kích thích định lượng (QE), nhưng cũng bắt đầu tung tiền mua nợ chính phủ vào tháng Ba.

Ngân hàng Bank of Japan thì trung thành với QE để nâng lạm phát trở lại mốc mục tiêu 2%.

Một biện pháp mới khác đang dần trở nên thịnh hành, đó là đẩy lãi suất xuống âm. Ban đầu, các ngân hàng Bắc Âu đã nối góp ECB áp dụng.

Theo Thảo Mai - Bizlive

 

Đăng nhập bằng

Hoặc nhập

Thông báo

Thông báo

Hãy chọn 1 mục trước khi biểu quyết

Thông báo