Thứ tư, 1/4/2020 | 10:51 GMT+7

Contact

Điện thoại:
(+84) 243 9412852

Email:
info@ndh.vn

Người Đồng Hành là Chuyên trang Thông tin Tài chính của Tạp chí điện tử Nhịp Sống Số theo Giấy phép số 197/GP-BTTTT do Bộ Thông tin và Truyền thông cấp ngày 19/04/2016. Ghi rõ nguồn “Người Đồng Hành” khi phát hành lại thông tin từ cổng thông tin này.

Dịch viêm phổi cấp do virus nCoV Họp ĐHĐCĐ thường niên 2020 Căn hộ 25 m2 Basel II với ngân hàng Việt
Thứ năm, 12/12/2019, 21:02 (GMT+7)

Samsung cất bước, để lại sau lưng một 'thành phố ma'

Trọng Đại (Theo SCMP) Thứ năm, 12/12/2019, 21:02 (GMT+7)

Hướng mắt nhìn về phía nhà hàng của mình tại Huệ Châu, thành phố nằm tại khu vực phía bắc đồng bằng châu thổ sông Châu Giang, nơi được coi là cái nôi của ngành công nghiệp sản xuất của Trung Quốc, Li Bing vẫn nhớ như in hình ảnh những dòng người hối hả và nhộn nhịp ùa vào trong quán của cô sau khi kết thúc ca làm tại nhà máy gần đó.

Giờ đây, mọi chuyện dường như đã đảo ngược. Mỗi khi bước vào nhà hàng, những chiếc bàn trống không, hình ảnh mà cô quá quen thuộc trong suốt hai tháng qua, là thứ duy nhất chào đón cô. Nhà hàng của cô không phải trường hợp duy nhất. Hình ảnh hoang tàn này không khó để bắt gặp trên các con phố xung quanh tổ hợp công nghiệp Jinxinda, nằm tại thành phố trung tâm tỉnh Quảng Đông.

Nguyên nhân dẫn đến thực trạng này không hề khó hiểu: Samsung đã quyết định đóng cửa nhà máy tại thành phố Huệ Châu. Tính đến tháng 10 năm nay, đây là nhà máy sản xuất điện thoại thông minh cuối cùng của Samsung trên lãnh thổ Trung Quốc.

Nhà hàng của Li đã hưởng lợi rất nhiều khi có hàng nghìn người lao động nhập cư đổ về Huệ Châu để làm việc. Họ đã từng sống và làm việc trong một khu tổ hợp có diện tích lên đến 120.000 m2. Chính những người lao động đó đã góp phần rất lớn vào sự phát triển của các cơ sở kinh doanh tại đây trong suốt ba thập kỷ qua.

samsung-png-5956-1576158736.png

Nhà máy tại Huệ Châu của Samsung mở cửa vào tháng 8/1992. Ảnh: SCMP.

Sau khi Samsung quyết định dịch chuyển hoạt động sản xuất sang Việt Nam và Ấn Độ, phần nhiều là để giảm thiểu thiệt hại từ cuộc chiến thương mại Mỹ-Trung, các chuyên gia trong ngành đã nhận định vị trí của Trung Quốc trong chuỗi cung ứng toàn cầu đang có sự dịch chuyển. Nhưng những đơn vị kinh doanh như nhà hàng của Li lại là nạn nhân trực tiếp và họ không biết làm gì trong tương lai.

“Trước khi nhà máy của Samsung rời đi, doanh thu của chúng tôi có thể lên đến 8.500- 9.900 USD một tháng. Phần lớn khách hàng của tôi là những nhân viên và nhà cung cấp của Samsung. Nhưng giờ đây, chúng tôi chỉ kiếm được vài trăm tệ một ngày. Mỗi tối, nhà hàng chỉ phục vụ một vài thực khách”, Li chia sẻ.

Nhiều nhân viên của công ty, những người đã bị ép buộc phải rời bỏ công việc, bình luận trên mạng xã hội rằng họ không hề muốn điều đó một chút nào. Họ cũng chia sẻ những hình ảnh về các mẫu điện thoại hoặc đồng hồ đời mới nhất, và đó chính là những “khoản đền bù” mà họ nhận được khi thôi việc.

Trong bối cảnh vẫn chưa có một doanh nghiệp mới nào đến và lấp đầy khoảng trống Samsung để lại, đã có đến ít nhất 60% các cơ sở kinh doanh gần đó đã buộc phải đóng cửa. Con số này dự báo còn tăng lên trong vài tuần tới nếu tình hình không có tiến triển.

“Samsung là doanh nghiệp sản xuất hàng đầu trên thế giới. Nhà máy tại thành phố Huệ Châu đã góp phần xây dựng nên một hệ sinh thái toàn diện các chuỗi cung ứng tại Quảng Đông, cũng như các địa phương lân cận trong suốt 20 năm qua”, theo Liu Kaiming, người đứng đầu cơ quan giám sát điều kiện làm việc tại hàng trăm nhà máy tại Trung Quốc.

 “Có ít nhất 100 nhà máy tại Quảng Đông sẽ phải đóng cửa. Họ không thể phát triển khi không có sự hiện diện của Samsung tại Huệ Châu, đó còn chưa kể đến những cửa hàng và nhà hàng nhỏ xung quanh khu vực đó”.

Tác động của việc đóng cửa nhà máy của Samsung cũng đã lan rộng đến cả thị trấn Trường An, thành phố Đông Hoản, cách Huệ Châu 100 km về phía tây. Tại đây, hàng nghìn lao động nhập cư cũng như các cán bộ trong nhà máy thuộc sở hữu của Janus Intelligent Group, công ty số 1 Trung Quốc về robot và tự động hóa, đang trong trạng thái chờ việc.

Một số người thậm chí còn được yêu cầu nghỉ việc tạm thời trong vòng 3 tháng. Số còn lại chỉ làm việc ở mức cầm chừng 1 - 2 ngày mỗi tuần. Lý do là vì Samsung là khách hàng lớn nhất của doanh nghiệp này từ những năm 2000.

Năm ngoái, Janus báo cáo lợi nhuận giảm đến 14,25%, tương đương với khoản sụt giảm lên đến 405 triệu USD. Nguyên nhân là Samsung đã chấm dứt các đơn hàng kể từ quý IV/2018.

Trong tháng 9, Janus đã bán phần lớn cổ phần nhà máy tại Đông Hoản cho Firstar Panel Technology. Một lãnh đạo cấp cao của Firstar đã khẳng định rằng khối lượng sản xuất của công ty đang giảm, nhưng không đưa ra bất cứ một bình luận nào về kế hoạch công ty có thể sẽ tạm đóng cửa nhà máy trong một khoảng thời gian ngắn.

“Nhà máy hiện không sản xuất phục vụ các đơn hàng của Samsung nữa. Việc các công nhân được khuyến khích xin nghỉ phép là một phần trong chương trình đãi ngộ nhân viên của chúng tôi”, ông cho biết.

Trong ngày làm việc đầu tiên của tháng 12, nhiều công nhân được nhìn thấy đang ngồi chơi gần nhà máy do không có việc để làm.

“Chúng tôi đến công ty để làm việc trong 4 giờ buổi sáng nhưng sau đó lại được thông báo rằng chúng tôi được nghỉ hôm nay vì trong nhà máy cũng chẳng có việc gì để làm cả. Các lãnh đạo nói nhà máy đang không có đủ nguyên liệu sản xuất”, một công nhân nữ đến từ tỉnh Tứ Xuyên cho biết.

Từ tháng trước, 2/3 trong tổng số hơn 3.000 người lao động đã được thông báo rằng họ không cần phải làm việc nữa vì nhiều lý do khác nhau. Sau đó phần lớn trong số họ được yêu cầu làm việc trong các ngày xem kẽ nhau.

“Chúng tôi cho rằng nhà máy đang áp dụng một chiến lược có thể nói là né tránh sa thải trực tiếp người lao động. Nhưng với việc khuyến khích nhân viên văn phòng nghỉ phép đến 3 tháng với mức trợ cấp chỉ 283 USD/tháng, cũng như những công nhân đứng dây chuyển chỉ làm việc 1 ngày, sau đó nghỉ từ 1 đến 2 ngày tiếp theo, điều đó không thể bảo đảm thu nhập cho chúng tôi, và gián tiếp khuyến khích nhân viên tự động xin nghỉ việc”, theo Liu Fang, một công nhân đến từ tỉnh Hà Nam, người đã làm việc trong nhà máy trên 5 năm.

Theo luật lao động bản địa, người lao động phải làm việc 22 ngày/tháng mới có thể nhận được mức lương cơ bản 255 USD.

“Nhiều người trong số chúng tôi chỉ làm việc 15-16 ngày trong tháng trước. Do chưa đạt được ngưỡng quy định, họ thậm chí đã cắt giảm mức lương cơ bản của chúng tôi”, Liu cho biết.

samsung2-png-3434-1576158736.png

Ít nhất 60% cơ sở kinh doanh quanh khu tổ hợp Jinxinda đã đóng cửa sau khi Samsung rời đi. Ảnh: SCMP.

Một vài năm trước, với những đơn hàng “béo bở” đến từ Samsung, nhà máy là nơi làm việc của hơn 10.000 công nhân. Những nhà xưởng của Janus nằm ngay cạnh đường cái, với một trạm xe bus gần đó, thậm chí còn được đặt tên theo tên của công ty.

“Lúc cao điểm. nhà máy đã thuê hơn 40 toàn nhà cao từ 6-7 tầng gần đó nhằm mục đích phục vụ cho số lượng công nhân 'khổng lồ' nhưng giờ con số đỏ đã giảm xuống chỉ còn 1 nửa”, Liu cho biết.

Quay trở lại Huệ Châu, chính quyền địa phương vẫn chưa công bố kế hoạch nào cho khu vực nhà máy cũ của Samsung. Người dân địa phương đang mong ngóng từng ngày rằng sẽ sớm có một doanh nghiệp nào đó đến lấp đầy chỗ trống đó.

“Sức mua của người dân địa phương đã sụt giảm nghiêm trọng, và đang “chết dần chết mòn”, theo Li Hua, chủ một cửa hàng tiện lợi. “Cửa hàng của tôi đã chứng kiến mức sụt giảm doanh thu lên đến 80% so với tháng 8. Một lượng lớn công nhân đã rời đi kể từ tháng 9”.

“Mỗi cơ sở kinh doanh tại đây, từ tiệm thuốc, siêu thị, nhà hàng, cửa hàng tiện lợi, cafe internet, nhà cho thuê, khách sạn, có cơ sở nào không dựa vào sức mua từ những nhân viên và công nhân trong nhà máy của Samsung?”.

Nhà máy tại Huệ Châu chính thức hoạt động vào tháng 8/1992, 4 ngày trước khi hai quốc gia Hàn Quốc và Trung Quốc công bố mối quan hệ chiến lược. “Gã khổng lồ” điện từ Hàn Quốc đã ký một hợp đồng liên doanh với chính quyền địa phương.

Một năm sau đó, công ty đã đăng ký số vốn phục vụ công tác sản xuất lên đến 32 triệu USD, và đây chính là nơi cho ra đời những sản phẩm điện tử mới nhất và phổ biến nhất trên thế giới. Chúng ta có thể kể đến đài phát thanh vào những năm 1990, máy nghe nhạc MP3 vào những năm 2000 và điện thoại thông minh vào năm 2007.

“Có khoảng 100 tòa nhà phục vụ chỗ ở cho người lao động, mỗi tòa cao từ 6 đến 7 tầng, với diện tích lên đến 1.000 m2 mỗi tòa tại khu tổ hợp công nghiệp Jinxinda, và phần lớn được thuê lại bởi nhân viên của Samsung”, theo Huang Fumin, giám đốc kinh doanh của Huizhou Star Real Estate Broker.

“Ngay khi nhà máy của Samsung đóng cửa, giá thuê các toàn nhà này đã giảm mạnh từ 680.000 USD/năm xuống còn 540.000 USD/năm nhưng vẫn không có một nhà đầu tư nào để ý đến”.

“Trước kia, các tòa nhà này là nơi ở của rất nhiều công nhân Samsung, cũng như những nhà cung cấp của Samsung. Dù đã đêm muộn, vẫn có rất đông những công nhân trẻ vào ra các. Họ tìm đến các nhà hàng, chơi game tại các tiệm internet. Giờ đây, nơi đây trông như một thị trấn ma vào buổi tối vì phần lớn các căn phòng đều bỏ trống”.

Trong thời kỳ đỉnh cao vào năm 2011, với doanh số sản phẩm điện thoại thông minh “chễm chệ” trên ví trí số 1 thế giới, hai nhà máy của Samsung tại Huệ Châu và Thiên Tân sản xuất lần lượt ra 70,14 triệu và 55,64 triệu điện thoại thông minh.

Theo dữ liệu của hải quan Huệ Châu, trong tháng 10, tháng đầu tiên khi nhà máy của Samsung đóng cửa vào ngày 3/10, giá trị hàng hóa xuất khẩu từ các doanh nghiệp thành phố này đã giảm xuống mức chỉ còn 2 tỷ USD, giảm 27% so với năm trước đó.

Trong năm 2017, nhà máy tại thành phố Huệ Châu đã sản xuất ra 62,57 triệu điện thoại thông minh, chiếm đến 31% tổng giá trị xuất nhập khẩu của thành phố này. Giá trị xuất khẩu của nhà máy đạt 15 tỷ USD, nằm trong top 10 doanh nghiệp xuất khẩu nhiều nhất Trung Quốc.

Trong năm ngoái, nhà máy tại Huệ Châu đã rơi xuống thứ vị trí thứ 13, với giá trị xuất khẩu đạt 16,29 tỷ USD, theo một báo cáo thực hiện bởi công ty tư vấn Askci.

Nhà hàng của Li cũng như những cơ sở kinh doanh khác đang thực sự rất áp lực nếu như không có một giải pháp nào được thực hiện. Nếu không, họ sẽ buộc phải đóng cửa.

“Chúng tôi mong muốn chính quyền địa phương có thể thu hút về một nhà máy có khoảng 2.000 đến 3.000 công nhân càng sớm càng tốt”, Li cho biết. “Chỉ khi điều đó xảy ra, chúng tôi với có thể tạo ra công ăn việc làm cho người dân địa phương”.

Một chủ nhà hàng gần đó thậm chí chỉ cần một nhà máy có từ 1.000 đến 2.000 công nhân. Anh cho biết: “nhà hàng của tôi đang chết dần chết mòn, tôi không thể đợi thêm được nữa”.

 

Đăng nhập bằng

Hoặc nhập

Thông báo

Thông báo

Hãy chọn 1 mục trước khi biểu quyết

Thông báo