Thứ sáu, 20/9/2019 | 23:14 GMT+7

Contact

Điện thoại:
(+84) 243 9412852

Email:
info@ndh.vn

Người Đồng Hành là Chuyên trang Thông tin Tài chính của Tạp chí điện tử Nhịp Sống Số theo Giấy phép số 197/GP-BTTTT do Bộ Thông tin và Truyền thông cấp ngày 19/04/2016. Ghi rõ nguồn “Người Đồng Hành” khi phát hành lại thông tin từ cổng thông tin này.

Cổ phần hóa 93 doanh nghiệp Nhà nước Căng thẳng thương mại Mỹ - Trung Bức tranh bất động sản cao cấp Chứng quyền có bảo đảm
Chủ nhật, 8/9/2019, 09:00 (GMT+7)

Nghèo đói đã trầm trọng hóa khủng hoảng nhựa ở Philippines như thế nào?

Minh Ngọc (Theo Reuters) Chủ nhật, 8/9/2019, 09:00 (GMT+7)

Với găng tay, ủng cao su và một cái cào, “chiến binh rừng ngập mặn” Willer Gualva, 68 tuổi, đến Đảo Freedom ở Philippines gần như mỗi ngày để giữ hòn đảo khỏi chìm trong rác thải.

Hòn đảo không có người sinh sống, vậy nhưng mỗi sáng bờ biển lại ngập tràn rác thải, phần lớn là các gói dầu gội, kem đánh răng, bột giặt và cà phê được đổ ra biển qua các dòng sông chảy qua Manila đông đúc.

“Chúng tôi thu thập được phần lớn là nhựa, trong đó nhiều nhất là các loại gói nhựa”, Gualva, một trong 17 người được thuê bởi cơ quan môi trường để giúp bảo tồn hòn đảo và rừng trên đảo cho biết. Cơ quan này, Bộ Tài nguyên và Môi trường (DERN), gọi họ là “chiến binh rừng ngập mặn”, và trả cho họ trên 8 USD mỗi ngày.

Tháng trước, 5 ngày dọn dẹp bờ biển trên Manila Bay đã thu về tổng cộng 16.000 kg rác thải, theo số liệu của DERN, trong đó phần lớn là rác thải nhựa, bao gồm các túi làm từ nhôm và hỗn hợp nhựa.

Các gói nhựa này là cách những người nghèo nhất châu Á tiếp cận với đồ dùng sinh hoạt thiết yếu hàng ngày. Với các tập đoàn sản xuất ra chúng, đây là cách tăng doanh số nhờ nhắm vào các khách hàng không đủ khả năng chi trả cho số lượng lớn hơn.

Theo một nghiên cứu gần đây của nhóm môi trường The Global Alliance for Incinerator Alternatives (GAIA), các gói nhựa này được bán ở nhiều nước đang phát triển trên thế giới, nhưng lượng tiêu thụ ở Philippines là con số khổng lồ: 163 triệu gói mỗi ngày, tương đương 6 tỷ gói mỗi năm, đủ để che phủ 130.000 sân bóng.

cats-3746-1567787314.jpg

Trẻ em nô đùa trên một con tàu neo gần bãi biển Baseco ở Tondo, Manila, Philippines, ngày 30/7. Ảnh: Reuters.

Tại các khu ổ chuột của Manila, nơi không có xe chở rác, túi nhựa và các rác thải khác được thải ra các cửa sông và đường, cuối cùng làm tắc nghẽn cống và đường nước.

“Tiền không có nhiều nên tôi chỉ mua các gói nhỏ”, Lisa Jorillo, người mẹ 42 tuổi của 4 đứa con sống tại khu ổ chuột tại khu vực Tondo ở Manila đằng sau một bãi biển phủ đầy rác, nói.

“Rác thải có lẽ sẽ vẫn còn đây khi con trai tôi lớn lên”, Jorillo nói, nhắc đến người con 4 tuổi.

Luật pháp Philippines về rác thải rắn khá lỏng lẻo và quốc gia này không có quy định về sản xuất bao bì. Philippines xếp thứ 3 trên thế giới trong danh sách các quốc gia không xử lý được vấn đề rác thải nhựa, theo nghiên cứu năm 2015 của Đại học Georgia, với 81% rác thải nhựa không được xử lý đúng cách.

Túi cho người nghèo

Có khoảng 14 triệu người sống tại Metro Manila, một trong những thành phố lớn tại châu Á. Nhìn chung, Philippines có dân số khoảng 107 triệu người, và 1/5 trong số đó sống dưới mức nghèo quốc gia, được các cơ quan thống kê xếp vào nhóm có tiêu thụ hàng tháng dưới 241 USD một người.

Gia đình Jorillo kiếm được khoảng 2.500 peso (48 USD) mỗi tuần nhờ công việc xây dựng của chồng cô, và mua khoảng 80 gói cà phê, thuốc đánh răng, dầu gội mỗi tháng.

“Chiến binh rừng ngập mặn” Willer Gualva nhặt rác trên bãi biển ở đảo Freedom, thành phố Paranaque, Philippines hôm 17/7. Ảnh: Reuters.

“Chiến binh rừng ngập mặn” Willer Gualva nhặt rác trên bãi biển ở đảo Freedom, thành phố Paranaque, Philippines hôm 17/7. Ảnh: Reuters.

Tại các khu vực giáp biển của Manila, phần lớn rác thải đều đổ ra biển. Philippine, Indonesia, Thái Lan và Trung Quốc thải ra gần 60% lượng rác thải nhựa trên biển, hay 8 triệu tấn mỗi năm, theo tổ chức phi lợi nhuận Ocean Conservancy. Các nhà môi trường cho rằng thủ phạm thực sự không phải chính phủ hay người dân, mà là các tập đoàn sản xuất ra các loại túi nhựa.

“Họ đủ tiền cho các nghiên cứu có thể loại bỏ bao bì nhựa”, Sonia Mendoza, người đúng đầu Quỹ Mẹ trái đất khuyến khích việc giảm thiểu rác thải, cho biết. Bà nói các trạm nạp lại có thể là một cách giảm việc sử dụng các gói sản phẩm dùng một lần.

Nhóm môi trường GAIA đã nghiên cứu các rác thải không phân hủy thu được trong các cuộc dọn dẹp ở Philippines và thấy rằng 60% lượng rác đến từ chỉ 10 công ty, đứng đầu là Nestle, Unilever và Procter & Gamble.

Nestle từ chối tiết lộ số lượng gói nhựa được sản xuất hay bán tại Philippines.

Chiến đấu với suy dinh dưỡng

Nestle cho biết họ đã cam kết tìm cách hạn chế nhựa trên đại dương thông qua các chương trình thu gom và tái chế nhựa, nhưng nói thêm rằng các gói bọc giúp ngăn chặn rò rỉ các chất dinh dưỡng vi lượng thiết yếu để cải thiện tình trạng suy dinh dưỡng, đặc biệt là ở trẻ em.

Unilever không cho biết lượng gói nhựa sản xuất tại Philippines, nhưng cho biết sản lượng bao bì nhựa toàn cầu của hãng là 610.000 tấn mỗi năm.

Unilever cho biết con số này đã bao gồm “các định dạng đóng gói linh hoạt”, được sử dụng bởi 1 triệu doanh nghiệp nhỏ ở Philippines. Mục tiêu của Nestle và Unilever là 100% bao bì của họ có thể tái chế hoặc tái sử dụng vào năm 2025 trên toàn thế giới.

Unilever cho biết họ có chương trình tái chế túi nhựa cộng đồng tại Philippines, nơi các túi thu gom được được chuyển đổi thành ghế trường học và gạch lát sàn. Hãng cũng thí điểm điều hành các trạm nạp lại dầu gội và dầu xả trong năm nay và dự định mở rộng quy mô.   

P&G chuyển câu hỏi đến tập đoàn công nghiệp Liên minh Tái chế và Vật liệu bền vững Philippines (PARMS) hoặc Ủy ban Quản lý Chất thải rắn Quốc gia của chính phủ (NSWMC).

Chính phủ Philippines không có chiến lược rõ ràng để giải quyết cuộc khủng hoảng nhựa.

Một cửa tiệm tạp hóa ở Manila, Philippines. Ảnh: Reuters.

Một cửa tiệm tạp hóa ở Manila, Philippines. Ảnh: Reuters.

DENR cho biết họ đang thảo luận với tất cả các nhà sản xuất để tìm cách để quản lý chất thải, không cung cấp chi tiết.

Tại các nơi khác trong khu vực, Indonesia có luật yêu cầu các nhà sản xuất quản lý bao bì không phân hủy sinh học và đảo du lịch Bali cấm sử dụng nhựa dùng một lần.

Thái Lan từ nay đến năm 2025 sẽ ban hành các lệnh cấm đối với 7 loại nhựa phổ biến nhất được tìm thấy trong đại dương như nắp chai, túi dùng một lần, cốc và ống hút.

Gạch sinh thái

Tập đoàn công nghiệp PARMS của Philippines, trong đó có Unilever, P&G và Nestle, đang xây dựng một cơ sở trị giá 25 triệu peso (475.000 USD) nhằm biến các loại gói nhựa thành khối nhựa và gạch sinh thái.

Nhưng Von Hernandez, điều phối viên toàn cầu cho phong trào Break Free From Plastic, cho rằng đó chỉ là hành động “tẩy xanh” -  hay chỉ cố tỏ ra thân thiện với môi trường hơn.

“Họ không thực sự thay đổi bản chất của hoạt động kinh doanh, Hernandez nói về các công ty đa quốc gia. “Ngành công nghiệp nhựa dự kiến phát triển theo cấp số nhân, đặc biệt là vào năm 2030. Phần lớn sẽ được dùng cho đóng gói và cuối cùng lại có thêm nhiều túi nhựa”.

Crispian Lao, chủ tịch của PARMS, cho biết mọi nỗ lực, ngay cả những việc “có thể được coi là nhỏ và không đáng kể” cũng giúp giải quyết vấn đề.

Lao cho biết các sản phẩm đóng gói là cần thiết cho các nhóm có thu nhập thấp hơn, nhưng nói thêm rằng ngành công nghiệp đang khám phá các hình thức giao hàng và bao bì thay thế khác.

Cynthia Villar, một thượng nghị sĩ, đang kêu gọi viết lại triệt để luật chất thải hiện có để buộc các công ty thu gom, tái chế và thải bỏ tất cả các loại nhựa sử dụng một lần họ sản xuất.

“Họ luôn nói họ sẵn sàng làm điều đó. Nhưng họ có thật sự làm hay không thì lại là chuyện khác, vì vậy chúng tôi phải đưa vào luật để tất cả cùng chấp hành”, Villar nói.

 

Đăng nhập bằng

Hoặc nhập

Thông báo

Thông báo

Hãy chọn 1 mục trước khi biểu quyết

Thông báo