Thứ ba, 2/6/2020 | 09:31 GMT+7

Contact

Điện thoại:
(+84) 243 9412852

Email:
info@ndh.vn

Người Đồng Hành là Chuyên trang Thông tin Tài chính của Tạp chí điện tử Nhịp Sống Số theo Giấy phép số 197/GP-BTTTT do Bộ Thông tin và Truyền thông cấp ngày 19/04/2016. Ghi rõ nguồn “Người Đồng Hành” khi phát hành lại thông tin từ cổng thông tin này.

Dịch viêm phổi cấp do virus nCoV Kết quả kinh doanh quý I/2020 Họp ĐHĐCĐ thường niên 2020 Căn hộ 25 m2 Basel II với ngân hàng Việt
Thứ năm, 2/4/2020, 13:00 (GMT+7)

Lắng nghe đại dịch

Minh Ngọc (Theo Project Syndicate) Thứ năm, 2/4/2020, 13:00 (GMT+7)

Federica Mogherini là cựu đại diện cấp cao của Liên minh châu Âu (EU) về chính sách an ninh và đối ngoại, phó chủ tịch Ủy ban châu Âu. Bà từng là bộ trưởng ngoại giao và hợp tác quốc tế của Italia. Dưới đây là bài viết "Lắng nghe đại dịch" của bà trên Project Syndicate.

Khoảng vài tuần trước, không ai có thể tranh cãi rằng xu hướng rõ ràng và phù hợp nhất trong chính trị toàn cầu của thời đại chúng ta là “chủ nghĩa quốc gia”. Chủ nghĩa đơn phương và logic “trò chơi có tổng bằng 0” dường như đã trở thành tiêu chuẩn mới: “Để tôi thắng, người khác buộc phải thua” và “tôi trước hết”.

Những cụm từ trên dường như đã trở thành đặc trưng rõ ràng không bàn cãi trong thế kỷ này. Hơn nữa, đó là đặc trưng gần như không có giới hạn về địa lý và ý thức hệ, có thể được biểu hiện bằng nhiều sắc thái khác nhau nhưng hiện hữu trên mỗi lục địa, trong mỗi và mọi định hướng chính trị (bao gồm nhiều phong trào chính trị vô danh), trên khắp các hệ thống thể chế, và thậm chí trong một số tổ chức quốc tế.

Xu hướng này dường như được củng cố hàng ngày, với rất ít tiếng nói cố gắng đấu tranh cho một cách tiếp cận hợp tác quốc tế, chủ nghĩa đa phương, giải pháp đôi bên cùng có lợi và tìm kiếm điểm chung, cũng như các chính sách cho cộng đồng thay vì tầm nhìn cá nhân thuần túy của xã hội.

Bà

Bà Federica Mogherini, cựu đại diện cấp cao của Liên minh châu Âu (EU) về chính sách an ninh và đối ngoại, phó chủ tịch Ủy ban châu Âu. Ảnh: Reuters.

Ngày nay, khi đại dịch do virus corona lan rộng trên toàn thế giới, de dọa nhiều mạng sống và làm lung lay nền tảng lối sống hàng ngày, câu hỏi là liệu mô hình này còn có thể đứng vững hay không. Đại dịch sẽ củng cố nó, hay chúng ta sẽ đều học được một bài học?

Liệu virus có thể thách thức một số giả định đã trở thành nền tảng của bối cảnh chính trị toàn cầu hiện nay? Liệu có khiến ta tập trung vào những gì thực sự quan trọng, vào những gì đã gắn kết nhân loại, hay sẽ thúc đẩy cảm giác sợ hãi và nghi ngờ giữa và trong cộng đồng, chia rẽ chúng ta thậm chí sâu sắc hơn, thúc đẩy lối hùng biện sáo rỗng và hành vi độc hại đã đầu độc xã hội và làm tê liệt một phần năng lực tập thể để hành động hiệu quả của con người?

Liệu ta sẽ coi cuộc khủng hoảng này như một cơ hội để thừa nhận sai lầm trong những năm gần đây, và điều chỉnh quỹ đạo của chúng ta - cuối cùng – về với la bàn của thực tế?

Đại dịch này đang gửi đến ta những thông điệp lớn và rõ ràng. Nếu chúng ta sẵn sàng lắng nghe, dưới đây là một vài điều đơn giản.

Đầu tiên, cộng đồng toàn cầu thực sự tồn tại. Những gì xảy ra ở xa cũng sẽ có tác động (thậm chí quan trọng) ở đây và bây giờ. Hắt hơi ở lục địa này có ảnh hưởng trực tiếp tới lục địa khác. Chúng ta được kết nối và là một thể thống nhất. Tất cả nỗ lực coi biên giới là đường phân chia và phân biệt con người theo quốc tịch, dân tộc, giới tính hoặc tín ngưỡng – lập tức trở nên vô nghĩa vì cơ thể ta đều bình đẳng với virus, bất kể chúng ta là ai.

Thứ hai, không thể làm ngơ tình trạng người láng giềng. Nếu hàng xóm của tôi có vấn đề, đó cũng là vấn đề của tôi. Nếu không quan tâm đến lợi ích của người khác, ít nhất hãy nghĩ đến lợi ích của mình. Vì trong thế giới này nơi mọi người kết nối với nhau, cách hiệu quả duy nhất để chăm sóc bản thân là chăm sóc người khác. Đoàn kết phải lên ngôi thay ích kỷ.

Thứ ba, các giải pháp phối hợp toàn cầu là cần thiết, tối cần thiết và điều này đòi hỏi đầu tư vào các tổ chức đa phương quốc tế. Nếu ai đó nghĩ rằng có thể đối phó với cuộc khủng hoảng này chỉ bằng các biện pháp quốc gia, thì xin thưa những nỗ lực này chỉ như muối bỏ bể, mất công mà không mang lại kết quả gì.

Kết quả thực sự cần đến một nỗ lực phối hợp có hệ thống ở cấp độ toàn cầu, với các khoản đầu tư chính trị và tài chính đáng kể trong thiết lập đa phương quốc tế để theo dõi diễn biến, ứng phó và ngăn chặn tình hình trở nên tồi tệ hơn. Phá vỡ uy tín và năng lực hành động của các tổ chức quốc tế đồng nghĩa vói việc họ trở nên kém hiệu quả hơn khi cần – và ta sẽ là người trả giá.

Thứ tư, các quyết định chính trị dựa trên khoa học là phương án hợp lý và hiệu quả duy nhất. Các bằng chứng là nguồn tham khảo đáng tin nhất ta có. May mắn thay, chúng ta đã đầu tư vào khoa học trong hàng nghìn năm - trên khắp thế giới, không trừ nền văn minh nào, và vì những lý do sáng suốt. Bất kỳ quyết định nào đi ngược lại với các chứng cứ khoa học, vì lý do chính trị hoặc kinh tế ngắn hạn, là vô cùng nguy hiểm.

Thứ năm, sức khỏe là một loại lợi ích cộng đồng. Đó không chỉ là vấn đề cá nhân. Đó là vấn đề an ninh quốc gia - thậm chí quốc tế - và thịnh vượng kinh tế. Vì vậy nó đòi hỏi khoản đầu tư công đầy đủ và bền vững, với ý thức trách nhiệm tập thể mà mỗi và mọi người dân cần thực hiện. Tránh lây nhiễm không chỉ là để cứu sống mỗi cá nhân, mà còn là đóng góp quan trọng cho sự sống còn của cộng đồng và cho hoạt động của các dịch vụ y tế công cộng, và cao hơn nữa nhà nước.

Thứ sáu, nền kinh tế toàn cầu cần con người giữ sức khỏe. Đầu tư vào y tế công cộng, khoa học và nghiên cứu là đầu tư vào nền kinh tế thịnh vượng trên toàn thế giới. Sản xuất, tiêu dùng, thương mại và dịch vụ - nền tảng trong hệ thống kinh tế của chúng ta - cần mọi người khỏe mạnh và an toàn. Vì đơn giản đó là kinh tế.

Thứ bảy, các tổ chức dân chủ hoạt động tốt có ý nghĩa tối quan trọng với cuộc sống của chúng ta. Ta chỉ nhận ra giá trị của mọi thứ khi chúng có nguy cơ mất đi. Cách thức chức năng ra quyết định hoạt động (hoặc không) là thử nghiệm cuối cùng trong thời kỳ khủng hoảng. Nếu dân chủ được coi là một gánh nặng làm chậm hoặc thậm chí cản trở các biện pháp hiệu quả và nhanh chóng, lập luận ủng hộ các hệ thống quản trị độc đoán hơn sẽ trỗi dậy, với tất cả ảnh hưởng tiêu cực với các quyền và tự do của chúng ta. Đảm bảo hoạt động của các tổ chức dân chủ là một khoản đầu tư cho sức khỏe, an ninh, các quyền và sự tự do.

Cuối cùng nhưng không kém phần quan trọng, không có gì đáng quý và giá trị hơn cuộc sống. Đôi khi chúng ta quên mất điều này, đặc biệt khi liên quan đến cuộc sống của chính chúng ta. Nghe có vẻ hiển nhiên – nhưng có lẽ đây là lúc quay lại với những vấn đề cơ bản.

Mọi khủng hoảng có thể được coi như một cơ hội học hỏi từ những sai lầm trong quá khứ, điều chỉnh chính sách, thay đổi đường hướng và sửa chữa những gì ta thậm chí không thừa nhận là đã hỏng. Tất cả phụ thuộc vào lựa chọn của cá nhân trên toàn thế giới, bắt đầu với những người mang trách nhiệm thể chế và chính trị. Nhưng cuối cùng, tất cả chúng ta sẽ phải quyết định. Cuộc khủng hoảng này sẽ được sử dụng cho lợi ích cá nhân ngắn hạn, hay sẽ là một hồi chuông cảnh tỉnh cho thực tế? Không phải duy tâm, đây là chủ nghĩa hiện thực thuần túy.

 

Đăng nhập bằng

Hoặc nhập

Thông báo

Thông báo

Hãy chọn 1 mục trước khi biểu quyết

Thông báo