Thứ bảy, 15/8/2020 | 10:02 GMT+7

Contact

Điện thoại:
(+84) 243 9412852

Email:
info@ndh.vn

Người Đồng Hành là Chuyên trang Thông tin Tài chính của Tạp chí điện tử Nhịp Sống Số theo Giấy phép số 197/GP-BTTTT do Bộ Thông tin và Truyền thông cấp ngày 19/04/2016. Ghi rõ nguồn “Người Đồng Hành” khi phát hành lại thông tin từ cổng thông tin này.

BĐS khu công nghiệp 20 năm thị trường chứng khoán Việt Nam 25 năm Việt - Mỹ Kết quả kinh doanh quý II/2020 EVFTA có hiệu lực
Chủ nhật, 2/8/2020, 09:00 (GMT+7)

Khởi nghiệp từ hai vali váy áo

Trọng Đại (Theo BBC) Chủ nhật, 2/8/2020, 09:00 (GMT+7)

Năm 2010, Joselyne Umutoniwase đã có một quyết định hết sức táo bạo. Cô làm biên tập phim được 5 năm nhưng quyết tâm từ bỏ công việc đó để theo đuổi giấc mơ trở thành nhà thiết kế thời trang.

Cô tự tay thiết kế nên bộ sưu tập đầu tiên và khi có chuyến đi tới Đức để nhận học bổng về làm phim, cô mang theo hai vali đầy váy, áo.

“Thế hệ trẻ ở Đức rất yêu thích các sản phẩm thổ cẩm đầy màu sắc và cá tính đến từ châu Phi”, cô cho biết.

Cô bán sạch bộ sưu tập chỉ trong vỏn vẹn 3 tháng.

“Tôi không tài nào biết trước mình có thể kiếm bộn tiền từ việc bán những thiết kế của mình”, cô chia sẻ với phóng viên trong văn phòng của công ty, có trụ sở tại thủ đô Kigali, Rwanda.

Joselyne Umutoniwase từ bỏ việc

Joselyne Umutoniwase từ bỏ việc biên tập phim để theo đuổi giấc mơ trở thành nhà thiết kế thời trang. Ảnh: Jeroen Van Loon. 

Những trải nghiệm tại Đức đã cho Joselyne đủ sự tự tin và nền tảng tài chính đủ để tạo nên một bước ngoặt trên con đường sự nghiệp của cô.

Joselyne từ bỏ công việc biên tập phim và mua 3 máy khâu, thuê hai thợ may và thành lập nên thương hiệu thời trang riêng - Rwanda Clothing.

Sau 8 năm thành lập, cô đang điều hành một doanh nghiệp thời trang có tới 37 thợ may làm việc toàn thời gian, chuyên bán các sản phẩm thời trang may sẵn với giá dao động từ 50 USD tới 120 USD.

Joselyne nuôi giấc mơ làm việc trong ngành thời trang từ khi còn rất nhỏ, khi sinh ra và lớn lên trong một gia đình trung lưu tại thủ đô của Rwanda.

Cô mua những bộ đồ đã qua sử dụng mà không ai còn muốn dùng đến nữa. Sau đó, cô rạch chúng ra để xem từng đường kim mũi chỉ, đồng thời hiểu thêm về cấu trúc của những món đồ đó.

Nhưng với việc phần lớn các sản phẩm thời trang tại Rwanda có xuất xứ từ Trung Quốc và Ấn Độ, Joselyne lúc đó không chọn ngành thời trang mà theo đuổi lĩnh vực phim ảnh, một phần cũng theo nguyện vọng của cha mẹ.

Cả cha và chú của cô đều điều hành một vài doanh nghiệp. Điều đó đã truyền cảm hứng cho cô lấn sân vào kinh doanh khi bán những chiếc kẹp tóc cho các bạn học cùng trang lứa khi học phổ thông.

Nhưng những kinh nghiệm của họ cũng cho cô thấy được việc mọi thứ có thể sẽ đi chệch hướng bất cứ lúc nào. “Tôi lúc đó rất tức giận, dù mới chỉ là một đứa trẻ, khi cha phải đóng cửa lò mổ vì đối tác làm ăn bỏ trốn với toàn bộ số tiền”.

Việc xoay xở nguồn lực tài chính vận hành doanh nghiệp cũng là một bài toán nan giải đối với cô, khi các ngân hàng không muốn cho Rwanda Clothing vay vốn.

“Thời trang là một lĩnh vực rất ít người coi trọng vào thời điểm đó”, cô cho biết. Và từ góc nhìn của một ngân hàng, “tôi, một cô gái 24 tuổi, quá trẻ để trở thành một nhà sáng lập doanh nghiệp, không thể thuyết phục họ tin tưởng”.

Sau 8 năm thành lập, Joselyne đang điều hành một doanh nghiệp thời trang có tới 37 thợ may làm việc toàn thời gian.

Sau 8 năm thành lập, Joselyne đang điều hành một doanh nghiệp thời trang có tới 37 thợ may làm việc toàn thời gian. Ảnh: Jeroen Van Loon.

Tuy nhiên, cô có cơ hội gặp gỡ luật sư, đồng thời là nhà đầu tư Roman Schulz trong chuyến đi của tới Đức vào năm 2010. Anh tỏ ra rất hứng thú với những sản phẩm sáng tạo, cũng như là tài năng thiết kế thiên bẩm của cô, đặt niềm tin ở cô và sau đó, đã trở thành đối tác làm ăn và chồng của Joselyne.

Họ dùng khoản tiền tiết kiệm của cả 2 người lên tới 10.000 USD và thuê nhân viên đầu tiên cho công ty.

Cô thừa nhận mắc phải một vài sai lầm. Ví dụ, đó chính là hai buổi trình diễn thời trang đầu tiên.

“Buổi trình diễn đó rất quan trọng và diễn ra khá thành công, nhưng tôi không phải cần thiết thuê tới 25 người mẫu, một sân khấu hoành tráng, đồ uống miễn phí và mời tới một vị khách VIP. Tôi có thể thực hiện theo một cách thông minh và tiết kiệm hơn”, cô cho biết.

“Joselyne có một năng lực kinh doanh và tham vọng vượt lên trên so với phần còn lại”, theo Alice Nkulikiyinka, chủ tịch hiệp hội doanh nhân Rwanda.

“Công ty của cô ấy phát triển ổn định, tạo việc làm cho hơn 40 người. Joselyne cho ra mắt một thương hiệu thời trang được thế giới công nhận”.

Vào năm 2018, một trong những ước mơ lớn nhất của Joselyne trở thành hiện thực khi cô được mời tham dự tuần lễ thời trang Milan ở Italia.

“Được tới đó có thể coi là một chiến thắng”, cô chia sẻ. “Tôi nghĩ rằng đó là sự công nhận đối với những nỗ lực của tôi, khi những sản phẩm của mình được trình diễn trên sàn catwalk”.

Cô mong muốn có thể đưa sản phẩm tiếp cận khách hàng trên toàn cầu thông qua một cửa hàng trực tuyến, nhưng quá trình vận chuyển lại là vấn đề nan giải.

“Tôi sẽ không thể hỗ trợ được khách hàng nếu như họ gửi trả lại các sản phẩm, điều không thể tránh khỏi trong ngành thời trang”, cô nói.

Cô đang lên kế hoạch xây dựng một cửa hàng trực tuyến tại châu Âu chuyên bán những sản phẩm sử dụng trong nhà cũng như phụ kiện thời trang như khăn choàng, gối và túi xách. Cô cũng luôn tri ân những khách hàng đầu tiên của công ty.

“Khi phát triển quá nhanh và làm thất vọng các khách hàng hiện tại, bạn có thể tự tay phá hủy doanh nghiệp của mình”.

Những kế hoạch để phát triển của Rwanda Clothing gặp trở ngại vì Covid-19. Ảnh:

Những kế hoạch để phát triển của Rwanda Clothing gặp trở ngại vì Covid-19. Ảnh: Jeroen Van Loon.

Nhưng những kế hoạch của cô đang phải tạm dừng do dịch bệnh Covid-19.

“Chúng tôi buộc phải đóng cửa trong suốt thời gian cách ly xã hội kéo dài 45 ngày. Và cho dù chính phủ đã nới lỏng một số biện pháp phong tỏa trong thời gian gần đây, các khách hàng vẫn còn tỏ ra khá dè dặt trong việc mua sắm”.

Các thợ may đang làm việc theo ca để duy trì giãn cách xã hội, cô cho biết.

“Tại Rwanda, chúng tôi đã quen với những thử thách, buộc chúng tôi phải sáng tạo nhiều hơn, phải học hỏi để tìm ra các giải pháp, cũng như những ý tưởng mới”.

Joselyne và gia đình từng phải chạy trốn khỏi nạn diệt chủng Rwanda nổ ra năm 1994. Trong thảm kịch đó, cô mất đi rất nhiều người thân, bao gồm cả bà nội và bà ngoại.

“Tôi chỉ còn lại vài ký ức nhạt nhòa về ngày hôm ấy, vì lúc đó tôi chỉ mới 6 tuổi. Cũng có thể tôi không muốn nhớ về một sự kiện bi thảm như vậy. Trong những năm tiếp theo, tôi nhớ rằng mình đã bị ám ảnh về câu chuyện đó, và tự hỏi tại sao điều này lại xảy đến với đất nước của mình?”.

Cô từng có ý định rời bỏ quê hương Rwanda mãi mãi.

“Thật sự đau đớn khi biết rằng điều đó lại xảy ra tại đất nước mà mình đang sinh sống. Và tôi sợ rằng điều đó có thể xảy ra một lần nữa. Bạn không cảm thấy an toàn trong một khoảng thời gian dài và bạn không tin tưởng bất cứ một ai. Nhưng ở một vài thời điểm nào đó, bạn quyết định sống chung với điều đó. Bất cứ điều gì bạn làm, bạn không thể khiến cho tình hình thay đổi".

"Tôi nhìn thấy những con đường mới được xây dựng, nhiều tòa nhà đang dần mọc lên. Tôi cũng nhìn thấy đất nước được kiến thiết từng ngày. Và điều tích cực ở đây là, sau một thảm kịch như thế, con người vẫn luôn duy trì được niềm tin sống”.

 

Đăng nhập bằng

Hoặc nhập

Thông báo

Thông báo

Hãy chọn 1 mục trước khi biểu quyết

Thông báo