Thứ ba, 31/12/2019, 09:55 (GMT+7)

Có thể bạn đã bỏ lỡ những khoảnh khắc này của thế giới năm 2019

Bộ sưu tập của New York Times là những mảnh ghép nhỏ của xung đột, vinh quang, thảm họa, thành tựu hay chỉ là những khoảnh khắc đời thường mà không kém phần sâu sắc của thế giới trong 365 ngày qua.

Điểm nóng của năm 2019 là đường phố. Tuần này qua tuần khác, người biểu tình đổ ra các đại lộ ở Hong Kong. Brexit đã thu hút hàng chục nghìn người biểu tình xuống đường phố London. Việc tăng giá vé tàu điện ngầm là giọt nước tràn ly dẫn đến các cuộc biểu tình ở Santiago, Chile, khiến người dân ném bom tự chế dọc theo cây cầu nối Venezuela và Colombia.

Những vụ bạo động góp phần tạo nên những bức ảnh ấn tượng nhất năm nay nhưng có lẽ hình ảnh người cha và bé gái là đáng buồn nhất: Óscar Alberto Martínez Ramírez với cánh tay ôm choàng lên người con gái 23 tháng tuổi, Angie Valeria. Họ trôi dạt trên dòng Rio Grande, nơi họ vong thân khi cố gắng vượt biên từ Mexico vào Mỹ.

Hàng năm, các biên tập viên ảnh tờ New York Times phải chắt lọc vô số bức ảnh, nhằm tìm ra vài bức ảnh tiêu biểu, từ đó ta có được bộ sưu tập hình ảnh, biên niên sử đầy dấu vết bạo lực, đấu tranh quyền lực chính trị, thảm họa khí hậu, nổ súng hàng loạt và vài khoảnh khắc rung động của cuộc sống hàng ngày.

Một số câu chuyện thể hiện rõ ràng trong từng bức ảnh. Tính khẩn cấp, đáng sợ của các vụ cháy rừng bùng phát khắp California, Mỹ. Đám cháy phá hủy phần lớn rừng nhiệt đới Amazon, Brazil. Nhà thờ Đức Bà 850 tuổi ở Paris chìm trong ngọn lửa, nơi đám cháy gần như thiêu rụi kiến trúc hiện diện từ thời Trung Cổ ấy. Trái ngược với điều này, cuộc chiến giành quyền lực tại Washington thường khuất sau tầm ngắm của nhiếp ảnh gia. Câu chuyện lớn nhất trong năm nay và có lẽ cả trong năm 2020 tại Mỹ là việc luận tội Tổng thống Trump - diễn ra qua các cuộc điện thoại bí mật đằng sau cánh cửa Phòng Bầu dục. Tuy nhiên, các nhiếp ảnh gia Doug Mills, Erin Schaff và Damon Winter chụp lại được những khoảnh khắc tinh tế, tường thuật lại sự việc - điều thường bị các bậc thầy sân khấu chính trị che khuất.

Elizabeth D. Herman và Celeste Sloman ghi lại một số sự kiện văn hóa, chính trị làm rung chuyển giới lãnh đạo Mỹ năm nay. Họ chụp tấm ảnh ghi nhận kỷ lục với 131 người phụ nữ tuyên thệ trước Quốc hội, mở đường cho những người chơi mới trong chính trường Mỹ.

Bức ảnh chụp một trong những người quyền lực nhất tại Washington, Chủ tịch Hạ viện Nancy Pelosi, trở thành trào lưu khi bà cười và vỗ tay lúc Tổng thống Trump đi qua sau khi đọc Thông điệp Liên bang.

Dường như hình ảnh chiến tranh ít hơn so với những năm trước có lẽ vì một số cuộc xung đột nguy hiểm nhất thế giới đang diễn ra ở những nơi hiểm nghèo, khó tiếp cận hơn. Nhưng Tyler Hicks, người từng nhận nhiều giải thưởng Pulitzer, thực hiện chuyến đi thứ ba tới Yemen, đất nước xinh đẹp một thời trở thành hiện trường của cuộc khủng hoảng nhân đạo thảm khốc. “Tự do để chứng kiến ​​những gì đang xảy ra là điều rất hiếm”, anh nói. “Chúng tôi phải nắm lấy thời cơ khi cơ hội đến”.

Tyler Hicks thực hiện chuyến đi thứ ba đến Yemen kể từ khi chiến tranh bắt đầu từ năm 2015. Trong chuyến đi này, ông dành nhiều thời gian trong bệnh viện và chứng kiến cái giá con người phải trả cho các cuộc xung đột.

Angers, Pháp, ngày 19/1. Cảnh sát phản ứng với cuộc biểu tình chống chính phủ phong trào áo khoác vàng. Ảnh: Loic Venance / Agence France-Presse - Getty Images

“Trong lần công tác này, tôi chứng kiến hậu quả chiến tranh lên nhân loại nhiều hơn bao giờ hết, đặc biệt là ở miền bắc Yemen, nơi tôi chụp bức ảnh cậu bé mất một phần chân do mìn nổ. Cũng có nhiều trẻ em, người lớn bị mất một phần cơ thể mỗi ngày tại Yemen. Bạn sẽ thấy trăn trở vô cùng khi bước vào bệnh viện và thấy rất nhiều người đang chịu đau khổ. Bạn tự hỏi bản thân rằng mình nên chụp ai bây giờ? Bạn muốn ghi lại mọi trường hợp, nhưng điều đó là không thể. Sự ngây thơ trên gương mặt cậu bé khiến tôi nhớ đến những đứa trẻ trên đất nước của chính mình. Cuộc sống em bị đảo lộn hoàn toàn bởi cuộc chiến mà em không hề liên quan", Hick nói.

"Trong trường hợp này, tôi chụp cậu bé đó, như đại diện cho những đứa trẻ khác trong bệnh viện. Một bức ảnh thường có tiếng nói hơn bạn có chủ thể duy nhất thay vì nhiều đối tượng khác nhau. Nó cho phép người xem diễn giải chủ đề và bức ảnh đó theo cách riêng của họ".

Elizabeth D. Herman và Celeste Sloman chụp chân dung gần hết các thành viên nữ trong tại Quốc hội Mỹ. Lần đầu tiên, hơn 100 phụ nữ tuyên thệ phục vụ tại Hạ viện.

Thế giới đã quá quen thuộc với khái niệm đấng mày râu mạnh mẽ. Herman nghĩ đến điều này khi được chỉ định chụp ảnh những nữ nghị sĩ. Cô muốn họ xuất hiện mạnh mẽ như những người đàn ông trong phòng họp, chính phủ và trường đại học. “Được chụp ảnh và giới thiệu bọn họ đồng loạt như vậy", cô nói, “cũng là một cách để nói rằng trong quá khứ, phụ nữ không thể bước vào không gian này nhưng hiện nay điều đó đã thay đổi”.

Sloman nói về việc chụp ảnh những thành viên nữ của Hạ viện: “Tôi có cơ hội làm quen và biết họ dưới tư cách cá nhân, chứ không qua bộ mặt chính trị của họ”. Cô chụp các thành viên nữ trong studio nhưng việc gặp tại họ nhà hay trong văn phòng mang đến cảm giác khác biệt - đặc biệt khi ở Washington, cô nói thêm “tôi cảm thấy được sự nhiệt huyết của họ”.

Chicago, Mỹ, ngày 30/1. Khi cơn xoáy cực tiến vào đất liền khiến khói biển bốc lên từ hồ Michigan dẫn đến việc luồng không khí cực lạnh thổi qua dòng nước biển ấm. Ảnh: Sally Ryan/ The New York Times

Doug Mills, nhiếp ảnh gia công tác tại Washington, ở trên tầng thượng trong buổi đọc Thông điệp Liên bang.

Trong những ngày trước khi Mills chụp được khoảnh khắc này, bầu không khí căng thẳng bao trùm Tổng thống Trump và Chủ tịch Hạ viện Nancy Pelosi. Anh có thể cảm nhận điều đó trong các cuộc họp mà mình tham dự. “Tôi cảm thấy như có điều gì đó sắp xảy ra giữa hai người họ”, anh nói. “Tiếng vỗ tay ấy là khoảnh khắc nối tiếp cho những gì diễn ra trong suốt năm nay”.

Philadelphia, Mỹ, ngày 22/2. James Blake, ca sĩ kiêm nhạc sĩ người Anh giành giải Grammy, biểu diễn tại Fillmore Philadelphia trong chuyến lưu diễn Bắc Mỹ từ Atlanta đến Los Angeles. Ảnh: Devin Yalkin / The New York Times

“Tôi phải đi xung quanh sân khấu và làm những gì mình cần làm, đó là chụp bức ảnh mang tính đại diện về anh như âm nhạc của anh đối với tôi” – Devin Yalkin

New York, ngày 11/2. Abigail Anderson và Austin, chú chó săn Anh quốc trong số 2.800 đối thủ cạnh tranh, chợp mắt trên xe buýt khi đến Westminster Dog Show. Ảnh: Jeenah Moon / The New York Times

Jeenah Moon lên kế hoạch tường thuật lại cuộc triển lãm chó Westminster hàng năm tại New York vào sáng sớm, khi những con chó, chủ và khán giả đều lên đường đến cuộc thi.

“Tôi tò mò về cảm giác của những con chó và chủ sở hữu khi họ bắt đầu ngày mới vào sáng tinh mơ như vậy. Là người nuôi chó, tôi biết rằng việc thức dậy lúc 5 hoặc 6 giờ sáng là hơi sớm. Tôi thấy một cô gái trẻ đi cùng với mẹ và chú chó săn Anh quốc lớn. Cô ấy ngồi phía cuối xe buýt với chú chó gác trên đầu gối. Tôi không rời mắt khỏi bọn họ. Sau đó, tôi thấy cô ấy ngáp và con chó ngủ thiếp đi. Tôi cảm thấy khoảnh khắc ấy phù hợp cho câu chuyện của mình nên bấm máy”.

Adam Dean, sống tại Bangkok, chuyên đưa phóng sự ảnh về các cuộc tấn công ở Colombo, Sri Lanka và Christchurch, New Zealand.

“Tôi không hề nghĩ rằng lần đầu ghé thăm New Zealand sẽ bao gồm một vụ nổ súng hàng loạt và tấn công khủng bố”, anh nói. Adam trở lại sau chuyến thăm một số gia đình tại Christchurch. “Tuy chính phủ New Zealand làm rất nhiều để hỗ trợ họ, cuộc đấu tranh của họ vẫn còn đó, kể cả khi truyền thông đã thay đổi tâm điểm”.

Lordstown, Ohio, Mỹ, ngày 30/3. Kesha Scales, một công nhân lắp ráp kim loại, cùng Beverly Williams, bạn của cô và đồng nghiệp cũ, sau khi General Motors đóng cửa nhà máy Lordstown, cắt giảm hàng ngàn việc làm. Ảnh: LaToya Ruby Frazier / The New York Times

New York, Mỹ, ngày 14/3. Tanitoluwa Adewumi, được biết đến với tên Tani, em bé tị nạn 8 tuổi từ Nigeria sống trong nơi trú ẩn vô gia cư cùng gia đình. Em cũng là một nhà vô địch cờ vua của bang. Ảnh: Christopher Lee / The New York Times

“Khi chụp ảnh người khác trong tình cảnh tổn thương nhất của họ, bạn phải chịu trách nhiệm truyền tải ngôn ngữ hình ảnh của người đó với nhân phẩm”, Christopher Lee.

McAllen, Texas, Mỹ, ngày 2/3. Gaby Brown, 15 tuổi, chuẩn bị cho lễ Quinceañera của mình. Đối với các cô gái ở Thung lũng Rio Grande, trưởng thành đồng nghĩa với việc thích nghi trong một thế giới song ngữ. Ảnh: Ilana Panich-Linsman / The New York Times

Ilana Panich-Linsman dành phần lớn thời gian của mình tại biên giới Mỹ-Mexico để đưa tin nóng. Đến với một dự án ghi lại cuộc sống hàng ngày là trải nghiệm khác biệt. “Chúng tôi muốn thể hiện cuộc sống hàng ngày tại đây như thế nào”, Panich-Linsman nói. Cô dành một tháng để làm chuỗi bài này. Sau khi chứng kiến ​bữa tiệc sinh nhật vào những ngày đầu tiên thực hiện chuỗi bài, cô quyết định tìm những cô gái đang ăn mừng lễ Quinceañera để làm đề tài. “Kể từ khi chuỗi bài được xuất bản, chúng tôi nhận được phản hồi rất tích cực từ cộng đồng”, cô nói. “Tôi nghĩ rằng có rất nhiều thứ tiêu cực đang diễn ra trong khu vực đó và họ thấy nhẹ nhõm khi có thể chứng kiến cảnh tượng giản dị của cuộc sống hàng ngày”.

Hồ Baikal, Nga, ngày 2/3. Người chạy bộ băng qua mặt hồ đóng băng trong cuộc đua Baikal Ice Marathon khó nhằn ở Siberia. Ảnh: Emile Alain Ducke / The New York Times

“Họ đều biến mất trong màu trắng vô tận của băng và tuyết. Bầu không gian tựa như một màu trắng bất tận”, Emile Alain Ducke.

Esther Horvath bắt đầu chụp ảnh cuộc thám hiểm nghiên cứu ở Bắc Cực, cô được huấn luyện chuyên môn về cách làm việc trong thời tiết cực lạnh - và thậm chí làm thế nào để tránh các mối đe dọa của gấu Bắc Cực.

“Chúng ta biết rằng nhiệt độ ở Bắc Cực tăng nhanh hơn nhiều so với bất kỳ nơi nào khác trên hành tinh. Nhưng ai là nhà khoa học đang cung cấp thông tin này, họ sống và làm việc tại một trong những nơi xa xôi nhất của thế giới như thế nào? Đây là những gì tôi quan tâm”, cô Horvath nói. “Làm việc trong nhiệt độ đóng băng luôn là thách thức đối với cả thiết bị lẫn cơ thể con người. Tôi cảm thấy gắn bó với các vùng cực, đặc biệt là Bắc Băng Dương. Qua chùm ảnh của mình, tôi muốn nâng cao nhận thức về những thay đổi tác động lên môi trường trên hành tinh của chúng ta, thứ đang dần biến mất trước mắt”.

Paris, Pháp, ngày 3/4. Biểu tượng nhạc pop Madonna nhìn qua bức ảnh của chính mình được chụp bởi Steven Meisel vào năm 1991. Ảnh: JR / The New York Times

“Bầu không khí vô cùng nặng nề vào tối hôm đó. Trong lúc ấy, bạn có thể thấy rằng anh ta là nhân vật quan trong với cộng đồng tại ấy. Mọi người coi anh ấy như người hùng và ai cũng vô cùng đau buồn bởi mất mát này” – Alex Welsh

Tỉnh Duhok, Iraq, ngày 17/4, Kristina, 12 tuổi, được đoàn tụ với cha mẹ tại một trại ở miền bắc Iraq, 5 năm sau khi em và em gái bị Nhà nước Hồi giáo bắt cóc làm nô lệ. Ảnh: Adam Ferguson / The New York Times

“Cô bé ấy toát lên thần thái mạnh mẽ, tràn ngập cảm xúc. Tôi thấy điều đó thật đặc biệt và tôi đoán rằng mọi người xung quanh em, chắc cũng cảm thấy ít nhiều như vậy” – Adam Ferguson

“Tôi từng chụp ảnh những người mua kim cương, lãnh chúa trong phòng khách, một lãnh chúa khác bao quanh bởi những lính trẻ em có vũ trang và ma túy. Nhưng cuộc sống hàng ngày đối với người dân ở Cộng hòa Trung Phi còn nguy hiểm và đau lòng hơn nhiều trong những trại như thế này, nơi mọi người chỉ có một bộ quần áo, ít hoặc không hề được tiếp cận chăm sóc y tế và hầu như không có gì để ăn”, Ashley Gilbertson.

Queens, New York, ngày 4/4. Noah Syndergaard đang ném bóng cho New York Mets trong trận đấu ngày khai mạc với Washington Nationals. Ảnh: Hilary Swift / The New York Times

Paris, Pháp, ngày 20/5. Nhà thờ Đức Bà nổi tiếng vẫn đứng vững giữa ngổn ngang giàn giáo, sau trận hỏa hoạn xảy ra trong quá trình sửa chữa. Ảnh: Thomas Goisque

Cộng hòa Dân chủ Congo, ngày 8/5. Trong bối cảnh cái chết do dịch Ebola đang gia tăng tại Trung Phi, bốn ‘nhạc sĩ tuổi teen’ tạo bầu không khí bình yên trong một nhà thờ ở thành phố Beni. Ảnh: Finbarr O'Reilly / The New York Times

Finbarr O'Reilly đưa tin về vụ dịch Ebola lớn thứ hai trong lịch sử tại Cộng hòa Dân chủ Congo.

“Tôi bắt gặp cảnh tượng bốn cô gái đang chơi kèn trong sân đất liền kề nhà thờ, nằm phía bên rìa của thị trấn tên là Beni”, anh nói. “Có điều gì ám ảnh về âm thanh nơi đó. Mây bão cuộn vào như mỗi chiều, bầu không khí trở nên nặng nề. Điều này dường như khiến âm thanh không vang ra xa được. Biết rằng việc này không liên quan đến câu chuyện Ebola mà tôi đang theo đuổi; dù sao tôi cũng chụp lại nó, cố gắng không làm phiền các cô gái. Không chắc hình ảnh này sẽ được công bố nhưng tôi thấy thời khắc này quan trọng. Những cô gái này đang tập luyện để trở thành nghệ sỹ giỏi hơn. Chúng ta dễ bị cuốn vào vòng xoáy của các xung đột hay trận dịch thảm khốc; nhưng chính khoảnh khắc như thế này cũng mang tính đại diện với những gì đang xảy ra trên hành tinh – điểm lặng cuộc sống hàng ngày giữa bi kịch đương thời”.

Brooklyn, New York, ngày 17/5. Ivy Kush, sinh ra và lớn lên ở Maroc, trong sự kiện drag show chào mừng cộng đồng L.G.B.T.Q. Ả Rập tại Brooklyn. "Cô ấy làm bất cứ điều gì như thế này tại quê nhà?" “Ồ, không, em yêu”, cô nói. “Tôi không thể là chính mình khi ở Maroc”. Ảnh: Devin Yalkin / The New York Times

Washington, Mỹ, ngày 2/5. Elijah E. Cummings, mất lúc 68 tuổi, được biết đến là một trong thành viên đảng Dân chủ quyền lực nhất trong Quốc hội. Ảnh: Justin T. Gellerson / The New York Times

Đảo Toas, Venezuela, ngày 6/5. Anailin, 2 tuổi, trong tình trạng suy dinh dưỡng nghiêm trọng khi đất nước phải vật lộn trong khủng hoảng kinh tế. Ảnh: Meridith Kohut / The New York Times

Meridith Kohut đưa tin về cuộc cuộc khủng hoảng kinh tế và nhân đạo tại Venezuela vào năm 2013. Tình hình càng kéo dài, cô nói, mọi thứ càng tồi tệ hơn.

Vào tháng 5, các nhà kinh tế học gọi thảm họa ở Venezuela là sự sụp đổ kinh tế lớn nhất ngoài chiến tranh, trong 45 năm trở lại. Một bài báo về cuộc khủng hoảng được đăng trên trang nhất trên New York Times, kèm theo bức ảnh của một em bé bị suy dinh dưỡng trầm trọng, Anailin Nava. Sau khi bài báo được xuất bản, Kohut nhớ lại, một y tá đi quá giang để chăm sóc y tế cho em và một tổ chức phi lợi nhuận bắt đầu một chương trình cứu tất cả những đứa trẻ trong tình trạng tương tự. “Điều có ý nghĩa nhất khi thực hiện công việc này là khi độc giả của New York Times cảm thấy thương cảm cho những nhân vật trong câu chuyện - và tìm cách giúp đỡ họ”, cô nói. “Chúng tôi đi đến một trong những tỉnh chịu ảnh hưởng nặng nề nhất bởi cuộc khủng hoảng và thấy gia đình với bé gái 2 tuổi suy dinh dưỡng nghiêm trọng”. Đó là khu vực hẻo lánh, thiếu thốn nguồn trợ cấp của chính phủ. “Venezuela đang trong tình trạng tệ nhất từ trước đến giờ”, cô nói.

Missouri, ngày 23/ 5. Dwight Days tìm điện thoại di động trong căn nhà bị bão đánh sập của mình tại thành phố Jefferson, thủ đô Missouri. Hai cơn lốc xoáy đánh vào bang, giết chết ít nhất 3 người. Ảnh: Whitney Curtis / The New York Times

“Tôi rùng mình khi nghe thấy các giọng nói – khi biết rằng có người xung quanh nhưng không thể nhìn thấy họ do bóng tối bao trùm khắp nơi” – Whitney Curtis 

Yakawlang, Afghanistan, ngày 19/5. Học sinh đi bộ về nhà trên những ngọn núi từ trường Rustam. 90% học sinh tốt nghiệp ra trường đều đỗ đại học. Hầu hết là con gái. Ảnh: Jim Huylebroek / The New York Times

“Họ nhấc tôi khỏi mặt đất bằng cách xách balô tôi lên. Chụp được bức này là thử thách đối với tôi” – Erin Schaff

New York, ngày 30/6. Những người tham dự trèo lên thang để chứng kiến Pride March, lễ kỷ niệm danh tính L.G.B.T.Q. Cuộc diễu hành năm nay diễn ra 50 năm sau cuộc nổi dậy của Stonewall Inn. Ảnh: Brittainy Newman / The New York Times

Brittainy Newman được chỉ định làm phóng sự lớn đầu tiên tại tờ New York Times: chụp ảnh Pride March ở New York.

Cô muốn thực hiện phóng sự cho đúng, thậm chí để mắt tới quỹ đạo của hoa giấy rơi xuống trên bầu trời. Cô thấy mình liên tục hối hả giữa cuộc diễu hành và tìm những nơi yên tĩnh, có internet ổn định như sảnh ngân hàng để gửi hình ảnh đi. Khi cuộc diễu hành đến hồi kết, cô chụp được khoảnh khắc hoàn hảo này. “Lúc đó tôi cảm thấy choáng ngợp và kiệt sức”, cô nói. “Tôi thấy bóng dáng của cặp vợ chồng hôn nhau trên giàn giáo với cuộc diễu hành diễn ra phía bên kia; điều ấy gói gọn lại ý nghĩa của Pride March”.

Laetitia Wrapson đặt chân đến Dobrusa, Moldova, ngôi làng chỉ có một người sinh sống.

“Anh ấy là người dễ mến - Tôi rất quý anh ấy”, cô nói về người dân cuối cùng, nông dân tên Grisa Muntean.

“Grisa luôn mời chúng tôi rượu vang đỏ, từ 4 giờ sáng đến 23 giờ đêm”, cô nói. “Vì chỉ có một mình, anh niềm nở tiếp đón chúng tôi”. Ngày chụp được bức ảnh này, Laetitia bắt đầu từ 2h30 sáng để chụp anh thu hoạc rau lúc mặt trời mọc. Rồi cô dành cả ngày với anh cho đến khi trời tắt nắng. “Cả ê-kíp đều rất mệt mỏi và không hiểu được tôi còn đang chờ đợi điều gì nữa thì khoảnh khắc ấy cũng đến khi tôi thấy Grisa đang nhâm nhi nốt ly vang đỏ cuối cùng của mình trong ngày”.

Aktau, Kazakhstan, ngày 22/7. Đứa bé tại trung tâm dành cho phụ nữ từng gia nhập Nhà nước Hồi giáo. Bằng cách cung cấp dịch vụ chăm sóc và điều trị trẻ em, Kazakhstan hy vọng sẽ thoát khỏi chủ nghĩa cực đoan. Ảnh: Tara Todras-Whitehill / The New York Times

Tara Todras-Whitehill biết rằng chụp ảnh những người phụ nữ từng là vợ của tay súng Nhà nước Hồi giáo tại một trung tâm ở Kazakhstan là chủ đề nhạy cảm.

Tuy có rào chắn nhưng trung tâm có vườn và sân chơi, giúp phụ nữ, trẻ em cảm thấy thoải mái khi ra ngoài. Một số người không muốn chụp ảnh, nhưng Todras-Whitehill đã làm quen được với những người khác, trong đó có một phụ nữ nói tiếng Anh, khiến cuộc trò chuyện diễn ra tự nhiên mà không cần thông dịch viên. “Ban ngày tôi dành thời gian trò chuyện với cô ấy khá nhiều, cô cũng có vài đứa trẻ tại đó, nên tôi cũng đi theo thôi”, Todras-Whitehill nói. “Việc tôi có thể nói chuyện trực tiếp với cô ấy cũng làm cô ấy thoải mái hơn”.

California, Mỹ ngày 11/7, Bãi biển Cove là nơi yêu thích của người dân địa phương Lost Coast, một bờ biển xa xôi và hiểm trở, nơi đám đông thưa thớt và không có sóng điện thoại. Ảnh: Alexandra Hootnick / The New York Times

Sinh ra và lớn lên ở Hong Kong, Lam Yik Fei chụp lại các cuộc biểu tình tại nơi anh sinh sống khi còn nhỏ.

“Ban đầu các cuộc biểu tình ôn hòa nhưng tôi có thể cảm thấy được sự bất mãn”, anh nói. “Những người biểu tình sẵn sàng cho một cuộc chiến. Cảnh sát bắt một người biểu tình và những người còn lại đánh trả”. Lam Yik Fei đưa tin hầu hết các cuộc biểu tình tại Hong Kong trong những thấng gần đây. “Đột nhiên, một quả bom xăng đáp xuống trước mặt tôi. Viên cảnh sát trong bức ảnh thậm chí còn không nhận ra quả bom xăng phát nổ sau lưng anh ta”.

New York, Mỹ, ngày 8/8. Các vũ công tung những chiếc lông vũ màu đỏ tựa như như những vòi phun máu, ở cuối đường Under Under Siege, tại Trung tâm Lincoln ở Manhattan. Ảnh: Caitlin Ochs / The New York Times

Amber Bracken, sống tại Edmonton, Alberta, quan tâm đến các nữ hộ sinh sống tại cộng đồng bản địa tại Canada và cách nó được kết nối với ý tưởng về chủ quyền.

“Điều gì đẹp hơn hay đầy hy vọng hơn một đứa trẻ?”, Bracken nói. Theo đuổi đề tài này, cô nói thêm, “có rất nhiều cơ hội để kể những câu chuyện hay về cộng đồng bản địa nơi đây”. Lần đầu tiên ghé thăm Inukjuak, Quebec, cô vô cùng bất ngờ vì sự tiếp đãi nồng hậu tại đây. “Tôi chứng kiến ba lần hộ sinh khác nhau, họ tiếp đón tôi khá nồng nhiệt dù tôi chỉ là người lạ”.

Ngày 7/8. F. và E. bị lạm dụng tình dục khi còn nhỏ. Tội ác còn lưu lại dấu vết tiếp tục ám ảnh chị em một thập kỷ sau đó. Ảnh: Kholood Eid / The New York Times

Brooklyn, New York, Mỹ, ngày 24/8. Cuộc thi ăn dưa hấu tại một bữa tiệc khu phố Marine Park, Brooklyn. Bữa tiệc khu phố là truyền thống lâu đời tại đây. Ảnh: Sarah Blesener / The New York Times

Sarah Blesener lo lắng rằng cô giống vị khách không mời khi xuất hiện với máy ảnh trên tay tại các bữa tiệc ở khu phố New York vào mùa hè. Nhưng trong một lần tụ tập, mọi người đều niềm mở chào đón.

“Người dân tiếp tục nắm lấy tôi, kể tôi nghe những câu chuyện của họ, kể cả về ông bà của họ lớn lên ở đó”, cô nói. “Tôi lo rằng mình sẽ đi về với những câu chuyện hay nhưng không có hình ảnh nào được chụp lại”. Cuối cùng, những bức ảnh cô chụp được không chỉ là hình ảnh, mà còn là âm thanh, mùi vị - những thứ không thể thiếu trong một bữa tiệc khu phố. “Tôi cố gắng chụp được cảm giác ấy, giữa tiếng âm nhạc xập xình và thức ăn – mọi thứ đều hỗn loạn – có quá nhiều điều xảy ra cùng lúc – do đó sẽ tốt hơn nếu bạn chụp được khoảnh khắc nhất định nào đó”.

Los Angeles, Mỹ, ngày 13/8. Lizzo, rapper và ca sĩ của một trong những hit lớn nhất của mùa hè, Truth Hurts. Ảnh: Alex Wales / The New York Times

Victor Moriyama có hai chuyến đi đến các thành phố của Amazon mà sự phát triển kinh tế dựa trên nạn phá rừng bất hợp pháp.

Ông Moriyama cho biết “chụp ảnh các đám cháy bùng phát trên khắp Brazil là chuyến công tác dài nhất trong toàn bộ sự nghiệp của tôi”.

Tại Brazil, nạn phá rừng bất hợp pháp luôn là một mối nguy hiểm. “Kể từ khi thành lập, Brazil là quốc gia bạo lực và chúng tôi chịu trách nhiệm cho nhiều cái chết đáng buồn của các nhà báo và các nhà hoạt động môi trường, chúng tôi cũng nhận thấy tình trạng bạo lực gia tăng với người bản địa truyền thống dưới quyền điều hành chính phủ đương thời”, ông nói.

Đối với lần công tác gần đây, ông Moriyama đã cố gắng chụp ảnh ngọn lửa thiêu rụi khu rừng từ nhiều khoảng cách khác nhau tại thời điểm khác nhau trong ngày. “Tuy cháy rừng là hiện tượng phổ biến tại nhiều khu vực trên thế giới, nhưng đám cháy rừng Amazon trong năm nay khiến toàn bộ cộng đồng quốc tế xôn xao”, ông nói. “Mục đích của tôi là thể hiện nhiều khía cạnh tạo nên sự tàn phá rừng nhiệt đới Amazon, câu chuyện không chỉ có việc cháy rừng”.

Treasure Cay, Bahamas, Caribbean, ngày 4/9. Ngôi nhà của Symordette Stafford nằm giữa tàn tích do cơn bão cấp 5 Dorian quét qua quần đảo Bahamas. Sự tàn phá của cơn bão để lại trên hòn đảo là đáng kinh ngạc. Ảnh: Daniele Volpe / The New York Times

“Tôi dành vài giờ trên bãi biển - nơi duy nhất không có các tòa nhà - để bắt được tín hiệu vệ tinh rõ ràng” – Daniele Volpe

El Paso, Mỹ, ngày 14/9. Luis Calvillo, trong buổi vật lý trị liệu với Antonio Magana, sống sót sau vụ xả súng hàng loạt tại Walmart khiến 22 người thiệt mạng. Hành trình hồi phục của anh mới chỉ bắt đầu. Ảnh: Tamir Kalifa / The New York Times

London, Anh, ngày 7/9. Cảnh sát đứng thành hàng trước những người biểu tình ủng hộ Brexit tại Quảng trường Quốc hội. Những người ủng hộ từ chối rời đi để nhường chỗ cho một cuộc biểu tình chống Brexit đã đặt trước đó. Ảnh: Andrew Testa / The New York Times

“Tôi tìm được khoảnh khắc này qua việc du lịch khắp nơi, chụp những bức chân dung về cuộc sống hàng ngày vì mỗi thời khắc đều quan trọng. Mỗi nơi bạn đặt chân đến trên Vương quốc Anh đều nói lên một mặt của vấn đề”, Andrew Testa.

Tomas Munita sống ở Santiago, Chile và thường xuyên làm việc trên khắp thế giới. Nhưng vào năm 2019, anh đưa tin cuộc biểu tình tại chính quê nhà của mình. Anh gọi các cuộc biểu tình là “sự thức tỉnh bất ngờ có lường trước”.

“Lúc đầu bạn sẽ thấy khá sốc khi chứng khiến bạo lực, không gian công cộng bị phá huỷ, cướp bóc diễn ra tại đây”, anh Munita nói. “Sẽ luôn luôn như vậy. Nhưng bạn phải hiểu rằng người Chile chúng tôi đã bất lực chứng kiến biển, rừng, y tế, trường học, đất đai bị cướp đi khỏi tay mình”. Anh bị bắn bằng đạn cao su, ném đá vô số lần trong quá trình tác nghiệp. Nhưng điều đó là hiển nhiên, Munita nói, vì anh đang đứng giữa trận chiến giữa người biểu tình và chính quyền.

Mihama, tỉnh Mie, Nhật Bản, ngày 12/ 10. Bão Hagibis, cơn bão mạnh nhất tiến vào đất nước trong nhiều thập kỷ, mang theo những cơn sóng lớn, gió mạnh và mưa xối xả và giết chết hàng chục người. Ảnh: Franck Robichon / EPA; Shutterstock

Kavalcik, Thổ Nhĩ Kỳ, 27/10. Ammar, người tị nạn Syria, thu hoạch rau mùi tây cùng với phụ nữ và trẻ em Thổ Nhĩ Kỳ. Thổ Nhĩ Kỳ đã đề xuất lập ‘khu vực an toàn’ dành cho người tị nạn ở Syria, nhưng nhiều người hoài nghi với việc quay trở lại. Ảnh: Mauricio Lima / The New York Times

“Tôi giơ máy ảnh lên và bắt đầu chụp. Không ai phản đối việc đó. Họ tiếp tục thu hoạch mùi tây, và tôi tiếp tục làm việc cho đến khi trời tắt nắng”, Mauricio Lima chia sẻ.

Oakland, California, Mỹ, 7/10. “Jimmy”, với chú chó Ellie Mae của mình trong một khu nhà ở vô gia cư ngổn ngang. Có hơn 550.000 người vô gia cư ở Hoa Kỳ. Riêng ở Oakland, phía bên kia vịnh San Francisco, có hơn 90 trại. Ảnh: Josh Haner / The New York Times

New York, Mỹ, ngày 18/10. Hậu trường ‘Madama Butterfly’, hồi sinh của bộ phim cùng tên do đạo diễn Anthony Minghella, tại Metropolitan Opera ở Manhattan. Ảnh: Victor Liorente / The New York Times

Victor Liorente phải đội mũ cứng khi anh lang thang trong hậu trường trong ngày cuối tuần quay tại Metropolitan Opera.

“Thật tuyệt khi thấy mọi thứ vận hành ra sao”, anh chia sẻ. Ông cũng bị một đại diện quan hệ công chúng dõi theo toàn bộ thời gian. Anh sử dụng đèn flash, nhưng kịp tắt nó đi trước khi chụp bức ảnh cuối cùng vài giây trước “Madama Butterfly” bắt đầu. Bức ảnh đó lại trở thành bức ấn tượng nhất trong buổi chụp. “Ngay sau khi tôi chụp bức ảnh này”, anh nói, “ánh đèn tắt phụt, chương trình bắt đầu. Tôi chuẩn bị thấy khán giả nên phải nhanh chóng rời khỏi nơi đó”.

Gần Tel Tamer, Syria, ngày 16/10. Làn khói đen cuồn cuộn bốc lên từ lốp xe cháy, nhằm giảm tầm nhìn của máy bay chiến đấu Thổ Nhĩ Kỳ, trong bối cảnh giao tranh giữa các lực lượng Thổ Nhĩ Kỳ và người Kurd. Ảnh: Delil Souleiman / Agence France-Presse / Getty Images

Đông bắc Syria, ngày 22/ 10. Các cậu bé nhìn ra từ một phòng giam đông đúc tại một nhà tù cho nghi phạm Nhà nước Hồi giáo. Cha mẹ của chúng đã chết hoặc bị giam giữ. Ảnh: Ivor Prickett / The New York Times

Ivor Prickett chuyên chụp ảnh về các cuộc xung đột liên quan tổ chức Nhà nước Hồi giáo trong nhiều năm. Vì vậy, anh trải nghiệm cảm giác khó tả trong quá trình tiếp xúc với các nghi phạm Nhà nước Hồi giáo khi phóng viên của New York Times, Ben Hubbard, được cấp quyền truy cập vào các nhà tù tại Syria.

“Họ đưa chúng tôi xuống tầng hầm, nơi có một số phòng giam, và chỉ có hai hoặc ba bảo vệ người Kurd tại đó, không ai trong số họ được vũ trang”, anh Prickett nói. “Họ sợ bị tù nhân áp đảo và cướp được súng. Lính bảo vệ mở cửa một trong những phòng giam. Có khoảnh khắc chúng tôi nhìn nhau và tự hỏi ‘Liệu đây có phải là ý tưởng hay không?’. Bảo vệ nói với chúng tôi, ‘Chỉ cần ở gần cửa và đừng đi quá xa vào bên trong’”.

Tại nhà tù thứ hai, Ivor Prickett bàng hoàng khi thấy hàng chục đứa trẻ bị giam giữ tại đó. “Những đứa bé đó thực sự trở thành tâm điểm của câu chuyện”, anh chia sẻ.

Mặt đối mặt với các nghi phạm đưa anh qua các cung bậc cảm xúc: từ sự thù địch ban đầu sau đó là sự thương hại. “Đây như mảnh ghép còn thiếu cuối cùng mà chúng tôi đã đưa tin trong nhiều năm”, anh nói. 

Windsor, California, Mỹ, 27/10. Lính cứu hỏa chiến đấu với ngọn lửa cháy rừng. 200.000 người tại Bắc California buộc phải sơ tán vì hỏa hoạn. Ảnh: Max Whittaker / The New York Times

Max Whittaker nhận thức rõ rằng California cho phép tin tức truyền thông tiếp cận rộng rãi với các vụ cháy rừng. Nhưng điều đó đồng nghĩa với việc các nhiếp ảnh gia phải tự lo cho sự an toàn của chính mình.

Whittaker tham gia các khóa đào tạo và mang theo tất cả các thiết bị phù hợp, tuy nhiên anh phải thực hiện nhiều quyết định quan trọng hơn bao giờ hết khi đưa tin về các đám cháy ở California so với những nơi khác. Anh không chỉ giữ an toàn cho bản thân mà còn phải giữ khoảng cách, tránh ngăn cản lính cứu hoả trong quá trình làm việc.

Rồi còn việc chọn góc chụp để có bức ảnh đẹp, “Có thể mất hàng giờ để lái từ địa điểm này sang địa điểm khác”, anh nói. “Phần lớn tôi phải lái xe trên những con đường rất nhỏ, nhiều khi phải tấp vào lề đường để các xe khác đi qua được”.

Hình ảnh cháy rừng nhìn ở nơi nào cũng vậy, nhất là khi chúng trở thành hiện tượng thường niên ở California, anh nói. “Tôi cố gắng chụp được bầu không khí này để thể hiện được quy mô và đám cháy rộng lớn mà lính cứu hoả đang phải đối mặt”.

Levittown, Pennsylvania, 2/11. David Wisnia, tại nhà riêng ở Pennsylvania, đoàn tụ với người bạn gái Helen Spitzer sau 72 năm. Ông hỏi bà có phải phải là lý do khiến ông sống sót không. Ảnh: Danna Singer / The New York Times

Hong Kong, Trung Quốc, ngày 6-8/11, theo chiều kim đồng hồ từ trên cùng bên trái: Sing, công nhân xây dựng, nằm trong số những người đóng vai trò nguy hiểm trong các cuộc biểu tình chống chính quyền, đụng độ với cảnh sát ở phía đầu chiến tuyến; K, bác sĩ tình nguyện, bị đánh vào mắt trong cuộc biểu tình; Tung Au Yeung, bác sĩ tình nguyện; và Regina Ip, chính trị gia ở Bắc Kinh. Ảnh: Lam Yik Fei / The New York Times

“Cảm xúc tôi lẫn lộn khi thấy nhiều thanh niên dũng cảm bước ra đường. Nhiều sự kiện khiến tôi xúc động, chẳng hạn như cuộc diễu hành ôn hòa thu hút hàng triệu người. Tôi có thể thấy các cuộc biểu tình trở nên dữ dội hơn từng ngày”, Lam Yik Fei.

Washington, Mỹ, ngày 20/11. Chủ tịch Ủy ban Adam Schiff (đảng Dân chủ, bang California) đưa ra tuyên bố trong thời gian giải lao tại phiên điều trần luận tội của Uỷ ban Tình báo Hạ viện với Gordon Sondland, Đại sứ Mỹ tại Liên minh châu Âu. Ảnh: Samuel Corum / The New York Times

Washington, Mỹ, ngày 14/11, Tổng thống Trump bước ra từ bãi cỏ phía Nam Nhà Trắng, phớt lờ các phóng viên, để lên máy bay Marine One cho sự kiện ở Louisiana. Ảnh: Damon Winter / The New York Times

Tuy Damon Winter chuyên đưa tin về chính trị Mỹ cho tờ New York Times trong nhiều năm, anh không dành nhiều gian đưa tin trong nhiệm kỳ Tổng thống Trump tại Nhà Trắng. Damon thấy rằng việc tổng thống đi từ Bãi cỏ phía Nam của Nhà Trắng được biến thành một sự kiện truyền thông có tổ chức. “Hầu hết mọi ngày, tổng thống sẽ dừng lại, hét lên khi trả lời phỏng vấn để át tiếng trực thăng. Nhưng vào những ngày này, với các phiên điều trần luận tội đang diễn ra, cánh nhà báo chỉ nhận được cái vẫy tay, nụ cười nhăn nhó và cuộc đi bộ dài đơn độc đến Marine One”.

Bảo Linh (Theo The New York Times)

 

Đăng nhập bằng

Hoặc nhập

Thông báo

Thông báo

Hãy chọn 1 mục trước khi biểu quyết

Thông báo