Thứ bảy, 15/8/2020 | 11:06 GMT+7

Contact

Điện thoại:
(+84) 243 9412852

Email:
info@ndh.vn

Người Đồng Hành là Chuyên trang Thông tin Tài chính của Tạp chí điện tử Nhịp Sống Số theo Giấy phép số 197/GP-BTTTT do Bộ Thông tin và Truyền thông cấp ngày 19/04/2016. Ghi rõ nguồn “Người Đồng Hành” khi phát hành lại thông tin từ cổng thông tin này.

BĐS khu công nghiệp 20 năm thị trường chứng khoán Việt Nam 25 năm Việt - Mỹ Kết quả kinh doanh quý II/2020 EVFTA có hiệu lực
Thứ hai, 20/4/2020, 09:15 (GMT+7)

Các nước đang dùng chiến lược nào để thoát khỏi Covid-19?

Chu Quang (Theo The Economist) Thứ hai, 20/4/2020, 09:15 (GMT+7)

Sau kỳ nghỉ lễ Phục sinh kéo dài tại nhà, một số người Tây Ban Nha đã trở lại làm việc trong tuần vừa rồi. Chào đón họ tại các điểm nút giao thông là các sĩ quan cảnh sát và tình nguyện viên Chữ thập đỏ phân phát khẩu trang. Mặc dù các biện pháp này được công bố là “nới lỏng” từ lệnh phong toả áp đặt khoảng một tháng trước, chính phủ nước này vẫn nhấn mạnh thực tế không phải như vậy. Chỉ những người không thể làm việc tại nhà mới được phép quay lại công sở. Hầu hết cửa hàng vẫn đóng cửa, cũng như trường học, quán bar, nhà hàng và khách sạn. Tập thể dục ngoài trời vẫn bị cấm chặt chẽ: từ 14/4 đến 16/4, cảnh sát đã bắt giữ 3.267 người vi phạm và thu 340.000 euro tiền phạt.

Tình hình tại Tây Ban Nha đang tốt dân lên, sau những khó khăn ban đầu - khi nước này chứng kiến một trong những đợt bùng phát tồi tệ nhất của Covid-19. Số trường hợp nhiễm bắt đầu giảm hằng ngày, so với mức tăng khoảng 30% mỗi ngày một tháng trước. Các bệnh viện bị quá tải một, hai tuần trước bây giờ đã có giường trống. Nhưng Thủ tướng Pedro Sánchez xác định tư tưởng rất rõ ràng. “Chúng tôi thậm chí còn chưa bắt đầu giai đoạn thứ hai. Việc làm cho tình hình bớt căng thẳng và giảm leo thang sẽ bắt đầu trong một hai tuần tới, và sẽ diễn ra dần dần và thận trọng”, ông nhấn mạnh.

Chính phủ trên khắp thế giới đang cố gắng tìm ra cách thoát khỏi tình trạng ngừng trệ mọi hoạt động vì Covid-19. Một số quốc gia châu Âu khác, bao gồm Áo, Đức, Na Uy và Cộng hòa Séc, đang mở trở lại trường mẫu giáo, trường học và cửa hàng, khi những nỗ lực ngăn chặn sự lây lan của Covid-19 của họ, như ở Tây Ban Nha, đã được phần nào đền đáp (xem bảng). Ở nhiều bang của Mỹ, các cuộc thảo luận về chiến lược nới lỏng cũng đang bắt đầu trở nên phổ biến. Tại bang New York, nơi Covid-19 đã giết chết hơn 10.000 người chỉ trong một tháng, tổng số trường hợp tại các bệnh viện đang bắt đầu tạm thời ở tình trạng bình ổn. Vào ngày 13/4, cùng với năm bang khác ở bờ đông, New York tiết lộ họ đang thực hiện chiến lược mở cửa lại nền kinh tế khu vực. Cùng ngày, ba tiểu bang ở bờ tây, bao gồm California, đã công bố một dự án tương tự.

t1-1-7877-1587348842.png

Nguồn: Johns Hopkins CSSE và The Economist. CC: Bảo Linh

Một ẩn số lớn là liệu bất kỳ chiến lược thoát hiểm nào đang được xem xét hoặc thực hiện có thể tránh được làn sóng dịch bệnh thứ hai. Các nhà nghiên cứu tại Đại học Hoàng gia London ước tính rằng, ngay cả khi nhiều ca nhiễm bệnh chưa hề được thống kê, chỉ 1-15% dân số châu Âu có khả năng miễn dịch với Covid-19 ở thời điểm cuối tháng 3. Cho đến khi có sẵn vắc-xin, các chính phủ sẽ cần phải kiểm soát chặt chẽ số lượng người nhiễm bệnh để ngăn chặn những đợt bùng phát mới sẽ chôn vùi hệ thống y tế của họ. Nhưng hầu hết các quốc gia đã thất bại trong chính việc này ở thời điểm Covid-19 mới xuất hiện. Đó là lý do tại sao dịch bệnh trở nên tồi tệ đến mức chúng ta cần phải thực hiện phong toả để cứu bệnh viện và cơ sở y tế khỏi thảm họa. Chưa chắc chúng ta sẽ làm tốt hơn lần thứ hai để ngăn chặn sự hồi sinh của căn bệnh này.

Chính phủ ở các quốc gia đã qua đỉnh dịch đầu tiên có một chút không gian để thở và lên kế hoạch tương lai sau đợt phong toả của họ. Quan trọng hơn, họ có những dữ liệu có giá trị. Họ có khả năng phán đoán rõ ràng hơn về cách các bệnh viện của họ sẽ đối phó với một số trường hợp nhất định của covid-19. Họ không còn cần phải dựa vào nguồn dữ liệu từ Trung Quốc để đưa ra những phỏng đoán dựa trên cơ sở kinh nghiệm về cách nguồn lực con người và hệ thống y tế của họ có khả năng chịu đựng và chống lại. Kinh nghiệm như vậy quan trọng vì tất cả mọi lý do. Ví dụ, sự lây lan của căn bệnh giữa các hộ gia đình đa thế hệ gần gũi ở Nam Âu khác với con đường virus xâm nhập vào xã hội ít có sự tiếp xúc ở Bắc Âu - nơi một phần lớn người già sống một mình hoặc ở viện dưỡng lão.

Tuy nhiên, ngay cả với những dữ liệu này, các nhà hoạch định vẫn không thể biết những hạn chế nào họ nên bắt đầu nới lỏng và vào thời điểm nào. “Không có gì là tuyệt đối ở đây”, theo ông Mike Ryan thuộc Tổ chức Y tế Thế giới (WHO). Không có bằng chứng cho thấy khi các quốc gia đạt đến một số trường hợp nhiễm bệnh cụ thể thì họ có thể có những hành động cụ thể. Lẽ phải thông thường về vấn đề các nước có thể bắt đầu xem xét nới lỏng các hạn chế là khi số trường hợp mới giảm dần và các bệnh viện của họ có giường bệnh trống. Hay nói cách khác, khi họ có thể điều trị dịch bệnh bùng phát trở lại sau khi nới lỏng.

Những biện pháp nới lỏng đang sử dụng chung một nguyên tắc: dịch bệnh phải được kiểm soát. Áo là quốc gia châu Âu đầu tiên công bố kế hoạch chi tiết toàn diện cho biết khi nào các lĩnh vực khác nhau sẽ được phép mở cửa trở lại. Trong tuần đầu tiên của tháng 4, một mẫu ngẫu nhiên gồm khoảng 1.600 người phát hiện ra rằng có ít hơn 1% bị nhiễm Covid-19. Na Uy đã quyết định bắt đầu mở lại các trường mẫu giáo từ ngày 20/4 sau khi các nhà khoa học tư vấn cho chính phủ báo cáo rằng tỷ lệ lây truyền được tạo ra bởi mỗi cá thể đã giảm xuống còn 0,7. Nếu tốc độ lây truyền này thấp hơn 1 thì bệnh dịch sẽ chết dần theo thời gian. Bộ Y tế Tây Ban Nha có kế hoạch thử nghiệm một mẫu của ít nhất 30.000 gia đình trên khắp đất nước trong ba tuần tới để hiểu được quy mô thực sự của dịch bệnh và tỷ lệ dân số có được bất kỳ sự miễn dịch nào.

Khó hơn việc quyết định khi nào cần nâng các biện pháp hạn chế là lựa chọn quốc gia nào trước. Lý luận khác nhau giữa các quốc gia, nhưng kết luận thường giống nhau. Ủy ban Na Uy, cơ quan đánh giá các chi phí dài hạn cho xã hội với nhiều sự hạn chế khác nhau, nhận thấy rằng việc đóng cửa các trường tiểu học và mẫu giáo là một trong những chính sách tốn kém nhất. Ở Đan Mạch cũng vậy, mẫu giáo và trường tiểu học mở cửa đầu tiên vào ngày 15/4; trẻ lớn hơn có thể được phép trở lại trường một tháng sau đó. (Không phải tất cả các bậc cha mẹ đều hưởng ứng nhiệt tình: 40.000 người Đan Mạch đã tham gia một nhóm trên Facebook có tên là “Con cái chúng tôi sẽ không trở thành chuột bạch vì Covid-19”). Đức đã vạch ra một chiến lược nới lỏng vào ngày 15/4, các trường học sẽ bắt đầu mở lại vào ngày 4/5, nhưng chỉ dành cho những trẻ phải đối mặt với các kỳ thi. “Các dịch vụ khẩn cấp” dành cho phụ huynh của trẻ nhỏ hơn sẽ được mở rộng.

Trở lại (bất) bình thường

image-6240-1587348843.jpg

Nhân viên công vụ đi qua trước cửa hàng vừa mở cửa tại trung tâm thành phố Lawrence (Kansas, Mỹ) ngày 16/4. Ảnh: AP

Tuy nhiên, không ở đâu mà việc nới lỏng lệnh phong toả khiến mọi hoạt động kinh doanh trở lại bình thường như chưa có gì xảy ra. Người châu Âu quay trở lại các cửa hàng, tàu điện và văn phòng sẽ phải tuân theo các quy tắc vệ sinh và xã hội mới -  một vài trong số đó đã được áp dụng trong thời gian phong toả. Người Áo và Séc được yêu cầu đeo khẩu trang ở không gian công cộng, kể cả tại nơi làm việc; Tây Ban Nha đang xem xét một điều luật tương tự. Các cửa hàng ở nhiều quốc gia sẽ phải giới hạn số lượng khách hàng tại bất kỳ thời điểm nào. Theo các quy tắc đặt ra bởi chính phủ Na Uy, được ban hành vào ngày 15/4, trẻ em trong các trường mẫu giáo phải được chia thành các nhóm nhỏ hơn, với trẻ ba tuổi trong nhóm ba và trẻ lớn hơn trong nhóm sáu; mỗi nhóm sẽ được chỉ định giám sát bởi một người lớn. Thay đổi luân phiên giữa các nhóm được cho phép không quá mỗi lần một tuần.

Giống như bản thân lệnh phong toả, rất nhiều quy tắc mới này được mô phỏng từ Trung Quốc, mà theo chính họ tuyên bố, nước này đã tránh được làn sóng nhiễm trùng thứ hai. Ở Bắc Kinh, sếp phải cách ly nhân viên của họ, vì vậy nhiều công ty chỉ có một phần nhân viên tại văn phòng mỗi ngày, phần còn lại làm việc tại nhà nếu có thể. Các nhà hàng phải giới hạn số lượng khách hàng để tách biệt họ. Các trường học Trung Quốc đã chào đón học sinh trở lại và đưa ra các biện pháp để giảm thiểu nhiễm trùng: thông gió liên tục trong lớp học; tăng khoảng cách rộng thêm giữa các bàn học; thường xuyên vệ sinh và khử trùng; giảm quy mô của các lớp học; sắp xếp xen kẽ giờ ra chơi để tránh đông người; phân công chỗ ngồi và cài đặt các phân vùng trong khu vực ăn uống. Danh sách sách còn rất dài. Và các quan chức nhấn mạnh rằng họ sẽ ngưng lại hoặc điều chỉnh nếu thấy dấu hiệu của làn sóng thứ hai.

Không có bằng chứng chắc chắn rằng bất kỳ biện pháp nào trong số này là đặc biệt hiệu quả trong việc làm giảm sự lây truyền của virus corona. Nhưng chúng ta có thể hy vọng kết hợp chúng một cách hợp lý có thể đem lại kết quả tốt. Tuy nhiên, tại Trung Quốc, việc nới lỏng phong toả đã đi kèm với những nỗ lực nghiêm ngặt để xác định và cách ly những người bị nhiễm và những người liên hệ chặt chẽ với họ. Ở một số khu vực, các nhà hàng phải đăng nhập vào mọi khách hàng và nếu họ có kết quả dương tính, họ phải thông báo cho tất cả những khách hàng đang có mặt ngay lúc đó. Chiến lược của Trung Quốc cho thấy rằng châu Âu và châu Mỹ có kế hoạch ngăn chặn nhiễm trùng sau khi họ nới lỏng hạn chế bằng mặt nạ, vệ sinh tốt và cách ly xã hội chắc chắn là không đủ.

Thay vào đó, cuộc sống sau nới lỏng phong toả có thể gần giống với cuộc sống ở Hàn Quốc, một nền dân chủ có dân số tương đương với nước Anh, trong suốt đợt bùng phát Covid-19. Không giống như Mỹ và phần lớn châu Âu, Hàn Quốc chưa bao giờ thiết lập lệnh giới nghiêm tuyệt đối. Ngay cả ở đỉnh điểm của sự bùng phát, mọi người vẫn chủ yếu tự do đi lại, sống cuộc sống của họ nhờ vào xét nghiệm rộng rãi, truy tìm và phân lập các ca bệnh nhiễm trùng. Chỉ có 10% trường hợp bị nhiễm mà các nhà điều tra y tế công cộng không thể xác định được nguồn lây nhiễm. Số ca lây nhiễm hàng ngày mới bây giờ vẫn ở mức dưới 30.

Đó là cuộc sống, nhưng không như những gì chúng ta đã biết

Bất chấp đại dịch, vào ngày 15/4, Hàn Quốc đã tổ chức cuộc bầu cử lập pháp. Nhưng các trường học, trường đại học, bảo tàng và nhiều nhà thờ đã bị đóng cửa trong nhiều tuần và không có kế hoạch mở lại. Du khách trở về từ nước ngoài phải cách ly trong hai tuần, ở nhà hoặc trong các cơ sở của chính phủ. Phá vỡ luật lệ kiểm dịch có thể dẫn đến phạt tiền, bỏ tù hoặc, đối với người nước ngoài, trục xuất. Chính phủ vẫn không khuyến khích rời khỏi nhà vì những lý do không thiết yếu, đặc biệt là giao tiếp xã hội theo nhóm.

anh-226-8468-1587348843.jpg

Công viên đông đúc vào cuối tuần tại Hàn Quốc - một trong những quốc gia không áp dụng cách ly xã hội triệt để. Ảnh: Bloomberg

Tuy nhiên, việc tuân thủ các khuyến nghị cách ly xã hội đang có dấu hiệu giảm sút. Sử dụng dữ liệu được thu thập từ các cột điện thoại di động, cơ quan ứng phó thảm họa của Hàn Quốc uớc tính rằng mọi người di chuyển nhiều hơn khoảng 16% trong tuần cuối tháng 3 so với tuần trước của tháng 2, đỉnh điểm bùng phát dịch. Con số đó có khả năng tăng thêm trong những ngày gần đây. Các nhà hàng ở Seoul bắt đầu tấp nập trở lại. Những con đường mòn leo núi cũng đông đúc vào cuối tuần.

Tuy nhiên, trong số khoảng 57.000 người hiện đang tự cách ly nghiêm ngặt, chỉ hơn 100 người đã bị bắt vì vi phạm. Sau khi nhiều nhóm lên tiếng lo ngại về quyền riêng tư, chính phủ đã từ bỏ kế hoạch phát hành dây đeo cổ tay điện tử cho mọi người trong khu vực cách ly. Thay vào đó, giờ đây họ sẽ chỉ cung cấp thiết bị này cho những người đã phá vỡ lệnh kiểm dịch và phải có sự đồng ý của người đó. Công chúng ủng hộ ý tưởng theo một trong hai cách; trong một cuộc thăm dò được thực hiện bởi Bộ văn hóa, hơn 80% cho rằng dây đeo cổ tay là một ý tưởng tốt.

Kinh nghiệm của Hàn Quốc đã khiến một số nước châu Âu và một số quốc bang ở Mỹ bắt đầu tăng cường khả năng theo dõi liên lạc, tiếp xúc của họ khi họ chuẩn bị dỡ bỏ dần dần lệnh phong toả. Điều đó đòi hỏi phải mở rộng các sở y tế công cộng; kêu gọi tất cả mọi người đã từng tiếp xúc một người nhiễm bệnh, và kiểm tra họ thường xuyên trong 14 ngày cách ly. Một nhiệm vụ đòi hỏi nguồn nhân lực khổng lồ.

Có kháng thể ngoài đó không?

Lấy mẫu xét nghiệm không phải là một công việc đòi hỏi tay nghề cao; bất cứ ai có trình độ học vấn cấp hai đều có thể được đào tạo trong một ngày. Nhưng với một căn bệnh lây lan dễ dàng như Covid-19, công việc này cần một số lượng nhân công khổng lồ. Các cơ sở y tế công cộng ở Mỹ đang thực hiện xét nghiệm kháng thể này đối với bùng phát bệnh lây truyền qua đường tình dục, bệnh lao và sởi. Nhưng những con số liên quan của những căn bệnh đó là rất nhỏ so với một loại virus hô hấp như Covid-19. Tính toán trên cơ sở số lượng người có tiếp xúc và bị theo dõi được sử dụng để ngăn chặn dịch ở Vũ Hán, thành phố Trung Quốc bị ảnh hưởng nặng nề nhất bởi dịch bệnh của đất nước này, các chuyên gia y tế công cộng được tập hợp gần đây bởi Đại học Johns Hopkins đã ước tính rằng sẽ cần hơn 260.000 nhân viên mới các sở y tế công cộng địa phương và tiểu bang ở Mỹ từ con số 2.200 hiện tại. Để bắt đầu, họ đề nghị Mỹ tuyển dụng 100.000 nhân viên mới dành riêng cho việc ngăn chặn Covid-19. Tổng số mức lương của họ trong một năm sẽ là khoảng 3,6 tỷ đôla, chẳng đang bao nhiêu so với chi phí đóng cửa nền kinh tế Mỹ.

Massachusetts đã bắt đầu thuê thêm 1.000 người theo dõi tiếp xúc và nhân viên xã hội, những người sẽ hỗ trợ những người bị cách ly bằng cách tiếp tế thực phẩm và thu thập thuốc men. Các trường đại học Mỹ đang phát triển các khóa đào cấp tốc cho người theo dõi nguồn tiếp xúc. Những nỗ lực tương tự đang bắt đầu xuất hiện ở châu Âu. Vào tháng 3, Viện sức khỏe cộng đồng Đức đã đưa ra một quảng cáo trên mạng cho một công việc nhằm vào các sinh viên – “trinh sát ngăn chặn” -  để thực hiện truy tìm liên lạc và tiếp xúc; 10.000 người đã đăng ký tham gia. Kế hoạch của Đức là có ít nhất một đội ngũ năm người trên 20.000 dân để giúp truy tìm dấu vết. Trong các khu vực bị ảnh hưởng xấu, quân đội và các nhân viên khác sẽ được triệu tập. Cộng hòa Séc cũng tính tới khả năng sử dụng các tân binh.

coronavirus-testing-3442-1587348843.jpg

Xét nghiệm diện rộng được xem là ưu tiên hàng đầu ở nhiều quốc gia khi thực hiện tái mở cửa trong bối cảnh chưa có vắc-xin. Ảnh: AFP/Getty Images

Các ứng dụng sẽ giúp các quan chức y tế theo dõi các điểm nóng Covid-19 có thể xuất hiện và theo dõi tiếp xúc của những người bị nhiễm bệnh. Các ứng dụng như vậy đã được sử dụng rộng rãi ở Trung Quốc. Nó có thể làm cho việc theo dõi tiếp xúc liên lạc hiệu quả hơn, Anita Cicero thuộc Đại học Johns Hopkins cho biết, nhưng họ không thể thay thế các phương pháp truyền thống trong việc truy tìm mối đe dọa cũng như những người thực hiện các biện pháp đó. Ủy ban châu Âu, vào ngày 15/4 đã công bố một bản “lộ trình,” để đảm bảo rằng các quốc gia thành viên EU phối hợp dỡ bỏ các hạn chế của họ, muốn họ đồng ý về một khuôn khổ chung cho một ứng dụng như vậy; vì đến nay, nhiều quốc gia đang tiến hành các kế hoạch của riêng họ.

Nhiều chuyên gia nghi ngờ rằng những ứng dụng như vậy, mà mọi người sẽ phải cài đặt một cách tự nguyện, sẽ trở nên phổ biến. “Tôi không nghĩ rằng người Mỹ sẽ làm điều đó”, Michael Fraser thuộc Hiệp hội các quan chức y tế nhà nước và lãnh thổ ở Mỹ cho biết. “Nhưng tôi đã rất ngạc nhiên”, ông thừa nhận, “Nếu giải pháp thay thế duy nhất là bị giam giữ trong nhà, nhiều người sẵn sàng lựa chọn tham gia”. Gần hai phần ba người Đức nói với một cuộc khảo sát rằng họ sẽ từ bỏ quyền riêng tư dữ liệu cá nhân để bảo vệ cuộc sống của người khác; một cuộc thăm dò riêng biệt cho thấy 70% số người được hỏi trả lời họ sẽ vui lòng cài đặt ứng dụng theo dõi liên lạc.

Nhưng việc tổ chức kiểm dịch theo quy mô theo yêu cầu của Covid-19 sẽ đòi hỏi nhiều hơn là chỉ phần nhân lực và công nghệ, ông Fraser lưu ý. Hầu hết các công cụ theo dõi tiếp xúc-liên lạc mới chỉ có thể hoạt động tại nhà, qua điện thoại hoặc sử dụng các công nghệ khác. Tuy nhiên, một số người sẽ cần phải đến nhà của người khác. Vì thế, họ sẽ cần khẩu trang và găng tay để bảo vệ họ, vốn đang bị thiếu hụt trên toàn cầu. Ở cấp địa phương, các cơ sở cách ly là cần thiết cho những người không thể tự nhốt mình ở nhà. Những nơi này phải an toàn, riêng tư và thoải mái.

Trên hết, mọi quốc gia muốn ngăn chặn một làn sóng thứ hai sẽ cần phải kiểm tra tất cả mọi người nghi ngờ bị nhiễm Covid-19 và các mối liên hệ tiếp xúc của họ. Theo bà Cicero, điều này yêu cầu xét nghiệm chẩn đoán nhanh, người dân phải nhận được kết quả trong vòng chưa đầy một giờ. Các địa điểm xét nghiệm sẽ cần phải được thiết lập tại mọi cơ sở chăm sóc sức khỏe. Cách mọi thứ đang diễn ra ở Mỹ hiện nay, người ta phải chờ đợi kết quả của họ trong vài ngày, là quá lâu đối với một loại virus có thể lây lan trước khi phát triển các triệu chứng.

Năng lực xét nghiệm ở khắp mọi nơi đang có tiến bộ. Nhưng với tốc độ hiện tại, nước Mỹ sẽ mất nhiều tháng để đạt được mức độ cần thiết trong việc truy tìm tiếp xúc liên lạc hiệu quả, ông Fraser nói. Ở nhiều quốc gia, nguồn cung cấp nguyên liệu toàn cầu bị giới hạn, bao gồm thuốc thử (hóa chất cần thiết cho xét nghiệm), có nghĩa là xét nghiệm chỉ được dành chủ yếu cho những người nhập viện với nghi ngờ Covid-19 và nhân viên y tế. Sự khan hiếm thuốc thử có nghĩa là Áo không thể tăng xét nghiệm theo kế hoạch, mặc dù họ có khả năng thực hiện gấp mười lần số lượng thử nghiệm mà họ đang tiến hành.

Nguồn cung thuốc thử không phải là thứ duy nhất thiếu trầm trọng. Gạc để lấy mẫu từ bệnh nhân, ống thủy tinh, máy móc và kỹ thuật viên được đào tạo với mặt nạ bảo hộ và găng tay cũng khan hiếm. Với rất nhiều đầu vào khác nhau, tắc nghẽn có thể dễ dàng xảy ra. Và khi mỗi quốc gia trên thế giới cần nguồn cung khổng lồ, sẽ mất một thời gian trước tất cả nhu cầu được đáp ứng.

Corona và xong/hết/chấm dứt

Mọi quốc gia cần phải có kế hoạch và hướng dẫn cụ thể trước khi tiến hành nới lỏng các biện pháp phong toả. Hầu hết đều đặt mở rộng xét nghiệm lên trên đầu danh sách, nhưng rất ít đề cương đưa ra những nét phác thảo về cách thực hiện ưu tiên hàng đầu này một cách nhanh chóng. Đối với các quốc gia hy vọng thoát khỏi tình trạng phong toả và dịch bệnh Covid-19, không có vấn đề nào là khẩn cấp hơn thế.

 

Đăng nhập bằng

Hoặc nhập

Thông báo

Thông báo

Hãy chọn 1 mục trước khi biểu quyết

Thông báo