Thứ hai, 13/4/2020, 12:01 (GMT+7)

Gặp lại những người Việt đầu tiên chiến thắng Covid-19 và kỷ niệm về ‘hầm trú ẩn xây giữa khu cách ly’

Y bác sĩ không chỉ giúp bệnh nhân chiến thắng Covid-19. Họ còn trở thành người thân, xây “hầm trú ẩn” bình yên cho người bệnh trước những sóng gió bên ngoài.

Cho đến cuối tháng 3, mấy gói quà Tết vẫn nằm im trong bọc nylon trên tủ nhà ông V - người cha trong gia đình đầu tiên nhiễm Covid-19 tại Việt Nam. Dù cả đất nước vẫn đang trong “kỳ nghỉ Tết dài nhất lịch sử”, gia đình ở xã Sơn Lôi (Bình Xuyên, Vĩnh Phúc) của ông vẫn như chưa từng có Tết.

Ông V còn nhớ chiều mùng 2 tháng Giêng (26/1) khi D - con gái ông, bệnh nhân số 5 - được xe mang dấu hồng thập tự đón đi cách ly. Hôm trước, hai bố con vừa đi taxi xuống Hà Nội để xét nghiệm sau mấy ngày D bị ho và sốt liên tục - những triệu chứng bệnh dịch mới mà người ta vẫn nói trên tivi. Cách đó vài tuần, D là thành viên của một đoàn công tác 8 người trở về từ Vũ Hán, nơi dịch bệnh mới bùng phát. Khi ấy, cả nhà ông vẫn nghĩ corona là cái gì đó ở rất xa, họ vẫn mở cửa đón hàng xóm sang chơi.

31/1, ông V biết tin con gái trở thành “bệnh nhân số 5” qua báo chí, người ta công bố tên và hành trình của D trên tivi. Điện thoại hai vợ chồng bận liên tục cả ngày hôm ấy. Người quen khắp nơi gọi điện, nhắn tin hỏi những câu giống nhau. Ông Vinh bắt đầu sợ tiếng chuông điện thoại.

Kể từ hôm đó, theo yêu cầu của y tế, hai vợ chồng ông V và người con gái (em D) tự cách ly tại nhà. Những thông tin trên mạng vẫn cứ xô tới. Ngày 6/2, đến lượt 2 mẹ con có kết quả dương tính, rồi một tuần sau thì chính ông V cũng được xác định nhiễm bệnh. Cùng gia đình ông, 3 người láng giềng, trong đó có một bé sơ sinh, đã vô tình nhận virus từ D. Cả nhà thông gia nội ngoại của ông V. hơn 20 người (trừ D đang điều trị tại Bệnh viện Nhiệt đới TW cơ sở 2) theo nhau vào khu điều trị và cách ly bắt buộc của tỉnh. Toàn bộ xã Sơn Lôi bị phong toả.

Phòng khám Đa khoa Khu vực Quang Hà trông giống nhiều cơ sở y tế tuyến huyện khác. Phần lớn phòng chức năng của khu nhà hai tầng và 2 khu một tầng đã được chuyển thành phòng cách ly khi Vĩnh Phúc chọn đây làm trung tâm điều trị cho bệnh nhân viêm đường hô hấp do nCoV của tỉnh. Giữa khoảng sân rộng nhiều cây xanh, người ta cũng gấp rút dựng lên hàng rào và khu nhà tạm bằng tôn. Hơn chục bác sĩ, y tá, điều dưỡng… vốn chưa quen với việc đón bệnh nhân nội trú, được tăng cường thêm nhân sự từ y tế tỉnh lên hơn 20 người, bắt đầu lao vào cuộc cách ly cùng người bệnh.

“Không dễ dàng gì khi là một trong những người đầu tiên nhiễm virus ở Việt Nam. Nhất là khi con gái tôi lại lây bệnh cho quá nhiều người, và gia đình chúng tôi trở thành tâm điểm để người ta nói ra nói vào trên mạng”, ông V nhớ lại tâm thế những ngày đầu bước vào khu cách ly. Ông thu mình lại, ít nói chuyện với ai, trừ những lúc bác sĩ thăm khám. Ngay cả ông bà thông gia ở cùng khu, ông cũng không hỏi nửa lời vì mặc cảm rằng gia đình mình phải chịu trách nhiệm cho tất cả nông nỗi này.

Vợ ông V vốn cả nghĩ. Mỗi khi nhà có đám, phải làm cỗ 4-5 mâm cỗ thì bà cũng đã mất ngủ cả đêm hôm trước. Nay tính mạng gia đình đứng trước rủi ro, cùng với sức ép quá lớn khiến bà không thể chợp mắt suốt tuần đầu điều trị. Ban đêm, bà chỉ nằm khóc.

“Khi ấy chúng tôi chưa hiểu nhiều về bệnh nhưng biết rằng virus có thể quật ngã những người mất ngủ và suy sụp tinh thần, vì nếu tinh thần không ổn tất sức đề kháng không ổn. Đó là thứ mà con virus này mong chờ”, bác sĩ Lê Thu Hà - Trưởng phòng khám, đồng thời là người phụ trách trung tâm điều trị đánh giá. Nữ bác sĩ cũng cho biết ngoài vợ chồng ông V, nhiều bệnh nhân khác cũng gặp vấn đề tâm lý: “Có cháu gái vừa khóc vừa hỏi tôi: Cô ơi, cháu bị nhiễm bệnh như thế này, rồi bị đăng tin lên báo đài, thì sau này cháu có lấy được chồng nữa không?”.

Các bác sĩ bắt đầu yêu cầu, nhưng gần như ra y lệnh: Không xem tin tức trên báo, không vào mạng xã hội, thay vào đó hay ăn đủ, ngủ đủ và tập luyện thể thao. Họ mong biến khu cách ly thành “hầm trú ẩn” cho bệnh nhân.

Điện thoai di động kể từ đó chỉ còn được gia đình ông V sử dụng để gọi “Facetime” cho nhau: giữa buồng này với buồng kia trong khu bệnh xá (do các thành viên nhập viện khác ngày được cách ly riêng) cũng như gọi cho D ở Hà Nội. Ông V kể người con gái lớn của mình rất cứng cỏi, hầu như chỉ động viên cha mẹ chứ không hề tỏ ra lo lắng. Người cựu quân nhân vốn ít bộc lộ tình cảm tỏ ra lúng túng khi kể về những điều mình nói với vợ con qua điện thoại trong những ngày cách ly: “Lúc chưa có biến cố này, ban ngày cả nhà người đi làm, người đi học, tối về nói với nhau vài câu trong bữa cơm, xem tivi rồi đi ngủ. Nhờ chuyện này mà gia đình tôi gần gũi, gắn bó với nhau hơn”, ông V nói.

Gánh nặng tinh thần dần được cởi bỏ, việc điều trị bệnh cũng thuận lợi hơn. Ngày thứ 4 nhập viện, ông V có dấu hiệu viêm phổi nhẹ nên được truyền kháng sinh. Từ ngày thứ 5 trở đi, ông dần trở lại bình thường, phác đồ điều trị chủ yếu là bổ sung vitamin để tăng đề kháng. “Tôi thậm chí không thấy mệt bằng nhiều trận ốm khác. Ở bệnh viện, mỗi ngày tôi ăn 3 bữa chính và một bữa phụ, buổi tối nhiều hôm còn pha thêm gói mì tôm trước khi đi ngủ nên đến lúc xuất viện phải tăng đến 2 kg”, ông V kể. Ông V cũng dần nổi tiếng là người chăm chỉ, chịu khó trong cả khu cách ly. Khoảnh sân trước phòng mỗi ngày được ông V quét đến 4 lần.

Khi sức khỏe các bệnh nhân trong khu cách ly dần ổn định, họ bắt đầu nhờ các y tá mua hộ vài bộ vợt cầu lông để chơi trong sân. Nhiều buổi chiều vãn viêc, các bác sĩ còn dựng một tấm lưới để tổ chức cuộc thi đấu bóng chuyền giữa hai đội “bệnh nhân” và đội “bác sĩ”. Đội “bệnh nhân” thường là những người giành chiến thắng. Những hôm như thế, khu cách ly - điều trị Covid-19 vang tiếng hò reo của các cổ động viên. Ở khu nhà đối diện, vợ và con gái của ông V cũng ra hành lang cổ vũ. Ông V luôn là người có đội cổ động viên mạnh nhất khu cách ly nhờ thành phần gia đình hùng hậu ở đây. Đôi khi, họ cùng nhau dọn dẹp vệ sinh cho khu vực khuôn viên khu cách ly, hoặc cùng nhau tán gẫu, chụp ảnh “wefie” trước giờ cơm tối.

Ngày đầu nhận tin phòng khám trở thành cơ sở cách ly, mình và đồng nghiệp được điều động, nữ y tá Trần Thảo không tránh khỏi lo lắng. “Khi ấy chúng tôi biết căn bệnh lây nhiễm phức tạp, nhất là nghe việc nhiều bác sĩ ở Trung Quốc cũng tử vong vì bị lây bệnh trong quá trình làm việc nên rất lo lắng. Nhưng đã là nghề của mình thì mình không có lựa chọn khác”, chị Thảo tâm sự. Họ cũng tin hơn khi được tập huấn rằng chỉ cần mình làm đúng theo quy trình, tuân thủ nguyên tắc vệ sinh, sát khuẩn thì sẽ an toàn.

Khi đã thông suốt, chị Thảo về nhà nói chuyện với chồng, gửi gắm con cái cho ông bà nội ngoại, rồi vào “cách ly” cùng bệnh nhân. “Được cái gia đình cũng thông cảm, không gây sức ép gì cả. Mấy ngày lại gọi điện hỏi có muốn ăn gì không để mua gửi vào nhưng chúng tôi đều từ chối”, chị kể.

Bệnh nhân cách ly bao nhiêu ngày, y bác sĩ nghiễm nhiên là F1 của họ, cũng cách ly khỏi gia đình bấy nhiêu ngày. Những ngày đầu, ngoài sự căng thẳng từ công việc, thì nỗi nhớ gia đình, con cái là điều khó khăn nhất mà chị Thảo và đồng nghiệp phải trải qua. Ban ngày, nhiệm vụ của họ vừa là theo dõi, điều trị, vừa là chỗ dựa tinh thần của bệnh nhân. Tối đến, họ có chút thời gian để tự giặt quần áo, tắm rửa, ăn uống và quan trọng nhất là gọi về cho gia đình. Trong khi bệnh nhân ở phòng cách ly, 20 y bác sĩ có duy nhất một phòng nghỉ với những chiếc giường được kê nhau sát nhau. Chiếc bàn dài bên phòng họp thì được tận dụng làm chỗ ngủ cho các bác sĩ nam.

Ngay khi phòng khám khu vực Quang Hà trở thành điểm cách ly - điều trị, một nhà máy ở Vĩnh Phúc đã tặng cho khu điều trị một cặp máy giặt - máy sấy công nghiệp, đồng thời lắp đặt một hệ thống nước RO - là thứ nước tinh khiết dùng riêng cho các máy chạy thận nhân tạo. 100% quần áo của bệnh nhân được giặt máy bằng nước RO này rồi được sấy đúng theo hướng dẫn của các chuyên gia dịch tễ. Các bác sĩ - y tá trong khu cách ly thì tự giặt quần áo của mình bằng tay.

Thách thức lớn nhất đối với họ còn nằm ở chuyện thuyết phục các cửa hàng ăn quanh đó bán cơm cho khu điều trị. Nơi thì bữa ăn không đảm bảo chất lượng cho bệnh nhân, nơi thì không chịu bán vì lo ngại lây nhiễm… Các bác sĩ lại phải sắm vai “người thương thuyết” để lo ngày 3 bữa chính cho người bệnh.

Bé G.L giờ đã khỏe mạnh, an toàn trong vòng tay gia đình.

20 năm trong ngành y, bác sĩ Lê Thu Hà thừa nhận chưa bao giờ cảm thấy giữa các bác sĩ và bệnh nhân lại thân thiết, gần gũi tựa người nhà như những ngày cùng ăn, cùng ở, cùng hợp tác để chiến đấu với Covid-19. Niềm vui lớn đối với họ là sức khỏe của bệnh nhân trong khu cách ly dần ổn định, trong đó đặc biệt phấn khởi là trường hợp bệnh nhi “nhỏ tuổi nhất Việt Nam” - bé G.L có thể xuất viện mạnh khỏe, tăng cân sau gần một tháng gắn bó với trung tâm. Bác sĩ Hà nhớ lại ngày đầu bé nhập viện sau khi xuất hiện những triệu chứng và có khả năng lây từ bà ngoại, trung tâm đã dành riêng cho hai mẹ con chị P.T.P một phòng riêng trên tầng 2 để đảm bảo cách xa các bệnh nhân khác. Rồi đêm đầu tiên khi bé tiếp tục quấy khóc, các y bác sĩ lại trở thành người thân để cùng chị P dỗ bé. Họ cũng trở thành chỗ dựa cho người mẹ trẻ để chị vững lòng trong những lúc một mình chăm con…

Ông V thì đến giờ vẫn còn sợ khi ai đó đề nghị chụp ảnh, đăng báo… nhưng chính ông lại là người xin lần lượt chụp với những y bác sĩ - người ông coi như ân nhân - một bức ảnh làm kỷ niệm. Ngày cuối trước khi rời khu cách ly, ông V dành cả 2 buổi để đánh vữa, cán lại khoảng nền xi măng bị bong tróc bấy lâu trước khu bệnh xá. Xong đâu đấy, ông mới yên tâm lên xe để 2 y tá đưa về tận nhà.

Trước lúc chia tay để trở lại cuộc sống ngày thường, ông hẹn: “Một cuối tuần nào đó khi dịch bệnh qua rồi, tôi mời các anh chị về nhà tôi. Hôm đó tôi sẽ mổ gà, mổ ngan, để chúng ta cùng liên hoan”, ông V nói và biếu các y bác sĩ một túi khoai lớn do chính tay ông trồng.

 

Đăng nhập bằng

Hoặc nhập

Thông báo

Thông báo

Hãy chọn 1 mục trước khi biểu quyết

Thông báo