Thứ năm, 22/8/2019 | 11:28 GMT+7

Contact

Điện thoại:
(+84) 243 9412852

Email:
info@ndh.vn

Người Đồng Hành là Chuyên trang Thông tin Tài chính của Tạp chí điện tử Nhịp Sống Số theo Giấy phép số 197/GP-BTTTT do Bộ Thông tin và Truyền thông cấp ngày 19/04/2016. Ghi rõ nguồn “Người Đồng Hành” khi phát hành lại thông tin từ cổng thông tin này.

Kết quả kinh doanh quý II/2019 Bức tranh bất động sản cao cấp Trào lưu homestay Điện mặt trời trước 30/6 Chứng quyền có bảo đảm
Thứ bảy, 2/2/2019, 09:30 (GMT+7)

[Đi và trải nghiệm] Sau ung thư, tôi đến Ấn Độ tìm niềm vui sống

Hồ Trịnh Huyền Trang Thứ bảy, 2/2/2019, 09:30 (GMT+7)

LTS: Những năm gần đây, du lịch không còn đơn thuần là đến những nơi nổi tiếng, ngắm cảnh đẹp và ăn những món ăn ngon theo lịch trình lên sẵn của các hãng lữ hành. Xu hướng du lịch hiện nay là đi để tận hưởng cuộc sống, trải nghiệm những vùng đất mới và khám phá thế giới rộng lớn.

Bắt đầu từ 26/1, NDH xin giới thiệu với độc giả series bài viết "Đi và trải nghiệm” kể về những chuyến đi đáng nhớ của những du khách trên khắp mọi miền thế giới.

Kỳ 2: Sau ung thư, tôi đến Ấn Độ tìm niềm vui sống

Tấm biển “Chào mừng bạn đến Ấn Độ” khiến tôi dừng bước giữa sân bay Delhi.

Vừa ra khỏi máy bay, tôi mệt mỏi và có chút sợ hãi giữa sức nóng nghẹt thở và dòng người đông đúc. Tôi đang ở cách nhà 11.000 km, một mình. Ở thành phố Gatineau lạnh lẽo tỉnh Quebec, con tôi vẫn còn say ngủ.

“Có chắc đây là một ý hay không?“, bạn bè và người thân hỏi trước khi tôi rời đi, giọng đầy lo lắng. Thực ra, tôi cũng tự hỏi mình vài lần trong những ngày trước đó. Tôi có điên không, đi du lịch một mình đến Ấn Độ dường như không phải điều khôn ngoan. Là một bà mẹ hai con với bộn bề công việc, đây không phải là điều tôi thường làm trong giai đoạn này của cuộc đời.

Biển báo ở sân bay Delhi. Ảnh: Lani Innes.

Tuy nhiên, trong khoảnh khắc đó, nhìn thấy dòng chữ và cảm nhận đôi chân đứng trên vùng đất xa lạ, tôi nhớ lại quyết tâm của mình và một cảm giác nhẹ nhõm, niềm vui và phấn khích tràn ngập trong lòng: Tôi đến rồi. Tôi đã làm được!

Chiến thắng ung thư

13/2/2018 là một ngày tôi sẽ không bao giờ quên, vì đó là:

105 ngày sau khi tôi ngã gục tại nhà và được đưa đi cấp cứu. Tôi nhận tin mình có một khối u to bằng quả cam trong bụng, gây chảy máu trong nghiêm trọng.

94 ngày sau khi được xuất viện như một bệnh nhân ung thư.

57 ngày sau khi khối u của tôi được cắt bỏ cùng với một phần dạ dày.

29 ngày sau khi phát hiện ra rằng tôi vô cùng may mắn: phẫu thuật thành công và tôi đã khỏi ung thư.

Sau đó, tôi đưa ra một trong những quyết định tốt nhất đời. Tôi đặt vé máy bay đến Ấn Độ.

Tôi luôn yêu thích du lịch, và được nhìn thấy Ấn Độ - vùng đất kỳ lạ trong những câu chuyện thời thơ ấu, quốc gia đông dân nhất nhì thế giới, giàu lịch sử và văn hóa và tâm linh - từ lâu đã là mơ ước của tôi. Những di tích biểu tượng! Sự hối hả của các thành phố! Những bãi biển rực rỡ! Những dải khăn sarong đầy màu sắc, những chú bò được coi là linh vật thiêng liêng và chợ gia vị tấp nập! Đất nước châu Á đã quyến rũ tôi.

Nhưng thời gian trôi qua nhanh; nhiều năm đến và đi; có vẻ chẳng bao giờ là thời điểm đúng đắn. Công việc bận rộn, cuộc sống bận rộn, việc nhà bận rộn. Tôi luôn có những ưu tiên khác và nghĩ “thôi để lần sau”. Hơn nữa, như một người mẹ, dành thời gian cho bản thân dường như là điều không thể. Rồi vào cái ngày tồi tệ đó, tôi nghĩ thời gian đã hết. Khi nằm trên cáng cấp cứu, tôi thực sự nghĩ rằng mình sắp chết.

Rồi tôi may mắn khỏi bệnh. Và sự kiện ấy ngay lập tức thay đổi cách tôi nhìn cuộc sống. Bởi vì sự thật là, hiện tại là thời khắc duy nhất ta có. Mọi chuyện trở nên rất rõ ràng: tôi phải tận dụng từng phút giây quý báu của mình. Ngay lập tức! “Tôi sẽ đến Ấn Độ, tôi phải biến giấc mơ này thành sự thật”, tôi tự nhủ.

Hành trình tìm lại niềm vui sống

Vết khâu ở bụng vẫn còn đau, tôi cầm chặt hộ chiếu trong tay và nhìn quanh sân bay tìm nhân viên khách sạn cử đến đón. Sau đó, khi gặp 13 bạn đồng hành và Priyanka, hướng dẫn viên đặc biệt của đoàn, tôi vui vẻ khám phá từ Delhi đến Goa, kỷ niệm một khởi đầu mới và tận hưởng thời gian còn lại trên hành tinh này.

Đoàn du lịch của Lani Innes. Ảnh: Lani Innes.

Ấn Độ đẹp hơn cả những gì tôi nghĩ.

Ở Delhi, màu sắc của các sạp rau ở chợ rực rỡ như pháo hoa, trái ngược hẳn với những tòa nhà bạc màu vì thời gian. Đoàn dành ngày đầu tiên nhâm nhi trà chai mua từ một quầy hàng rong. Giữa những con đường hẹp và quanh co của thành phố, Priyanka đưa chúng tôi đến nơi có loại đồ uống ngon nhất.

Ở Agra, sự hùng vĩ của đền Taj Mahal khiến tôi không nói nên lời. Công trình là lăng mộ Hoàng đế Shah Jehan xây cho vợ, Mumtaz Mahal, khi bà qua đời năm 1631. UNESCO vinh danh Taj Mahal là Di sản Thế giới năm 1983 và là một "kiệt tác được cả thế giới chiêm ngưỡng".

Taj Mahal mờ ảo trong màn sương sớm. Ảnh: Lani Innes.

Ở Jaipur, chúng tôi đi tham quan trên khinh khí cầu. Vùng nông thôn rực sáng dưới ánh nắng ban mai; sự tĩnh lặng chỉ bị phá vỡ vì những đứa trẻ hô vang “xin chào” khi khinh khí cầu bay thấp qua một ngôi làng. Trên cao, không khí náo nhiệt của Ấn Độ tan biến, nhắc tôi và người bạn mới quen, Rebecca, mọi chuyện đều phụ thuộc vào góc nhìn.

Sau đó, cả đoàn đến rạp Raj Mandir và vui vẻ hô hào, vỗ tay cùng người địa phương khi xem bộ phim hài “Pad Man”. Khác hẳn không khí im lặng của các rạp phương Tây, người Ấn không ngại bày tỏ cảm xúc của mình. Tôi thầm nghĩ đây cũng là một cách tận hưởng cuộc sống.

Du lịch trên khinh khí cầu qua Jaipur. Ảnh: Lani Innes.

Ở Pushkar, những chú khỉ tinh nghịch diễn trò “mua vui” cho những người dậy sớm tản bộ đến đền Savitri ngắm mặt trời mọc trên đồi Aravalli. Đối diện những ngọn đồi ấy, tôi và Allison may mắn được ngắm mặt trời lặn từ trên lưng lạc đà khi đi qua sa mạc.

Trong chuyến đi, tôi có cơ hội dự đám cưới của một cặp vợ chồng trẻ, một sự kiện ngoạn mục, rực rỡ hơn những gì người ta tưởng tượng. Mặc dù cô dâu và chú rể là người nhận quà, chúng tôi mới là những người cảm thấy thực sự may mắn khi được cùng họ chia sẻ khoảng thời gian đặc biệt này.

Ngủ trên tàu. Ảnh: Lani Innes.

Ở Udaipur, tầng thượng khách sạn cho tôi ngắm khung cảnh tuyệt đẹp của thành phố đáng yêu, ánh mặt trời chiếu xuống mặt nước như hàng nghìn ngọn nến lấp lánh.

Ở Mumbai, tôi cùng một vài người tránh sự náo nhiệt của thành phố để uống trà ở khách sạn Taj. Nhóm dường như quay ngược thời gian để sống lại quá khứ thuộc địa của nơi này và một chút xa hoa.

Cảnh thiên nhiên thơ mộng ở Udaipur. Ảnh: Lani Innes.

Điểm dừng chân cuối cùng là thành phố Goa xinh đẹp, với bầu trời trong vắt, bãi biển vàng như mật và làn nước ấm. Tôi ngồi trên cát, dưới ánh nắng rực rỡ, lắng nghe tiếng sóng vỗ và tận hưởng từng giây phút.

Thư giãn bên bờ biển Goa. Ảnh: Lani Innes.

Trên mọi nẻo đường, ở mọi địa danh, mọi cuộc phiêu lưu, cảm giác biết ơn cuộc đời lớn dần lên trong tôi. Từng sự kiện, kể cả khủng khiếp như vài tháng trước, đã đưa tôi đến thời điểm và vùng đất này. Tôi gặp nhiều gương mặt mới, ban đầu xa lạ nhưng nhanh chóng thành bạn bè; mỗi người mang đến cho tôi một chút cảm hứng bằng cách họ mong muốn được nhìn thế giới.

Tôi có một khoảng thời gian khó quên và đây mới chỉ là khởi đầu.

Minh Thư/Theo Intrepid Travel

 

Đăng nhập bằng

Hoặc nhập

Thông báo

Thông báo

Hãy chọn 1 mục trước khi biểu quyết

Thông báo