Thứ bảy, 14/12/2019 | 06:51 GMT+7

Contact

Điện thoại:
(+84) 243 9412852

Email:
info@ndh.vn

Người Đồng Hành là Chuyên trang Thông tin Tài chính của Tạp chí điện tử Nhịp Sống Số theo Giấy phép số 197/GP-BTTTT do Bộ Thông tin và Truyền thông cấp ngày 19/04/2016. Ghi rõ nguồn “Người Đồng Hành” khi phát hành lại thông tin từ cổng thông tin này.

Condotel nhìn từ vụ Cocobay Đà Nẵng 'vỡ trận' Món Huế đóng cửa Kết quả kinh doanh quý III/2019 Cú lao dốc của FTM Căng thẳng thương mại Mỹ - Trung
Thứ bảy, 2/3/2019, 09:25 (GMT+7)

[Đi và trải nghiệm] Công chúa kim tự tháp

Hồ Trịnh Huyền Trang Thứ bảy, 2/3/2019, 09:25 (GMT+7)

LTS: Những năm gần đây, du lịch không còn đơn thuần là đến những nơi nổi tiếng, ngắm cảnh đẹp và ăn những món ăn ngon theo lịch trình lên sẵn của các hãng lữ hành. Xu hướng du lịch hiện nay là đi để tận hưởng cuộc sống, trải nghiệm những vùng đất mới và khám phá thế giới rộng lớn.

Bắt đầu từ 26/1, NDH xin giới thiệu với độc giả series bài viết "Đi và trải nghiệm” kể về những chuyến đi đáng nhớ của những du khách trên khắp mọi miền thế giới.

Kỳ 6: Công chúa kim tự tháp

Tôi đang ở thành phố cổ Muyil, bên rìa đầm phá khu sinh quyển Sian Kaan, bán đảo Yucatan, Mexico. Tôi mất 40 phút lái xe từ Tulum xuống Quốc lộ 307, vào bãi đỗ xe nhỏ bụi bặm, trả cho người gác cổng Maya 50 peso và quyết định lang thang ở đây. Đi bộ xuyên qua khu rừng rậm rạp, tôi phát hiện ra một nền văn minh từng rất phồn vinh hơn 2.300 năm trước.

Tiếng bước chân trên nền đá lởm chởm của “el Sacbe”, con đường trắng cổ xưa, là âm thanh duy nhất tôi có thể nghe thấy bên cạnh tiếng vo ve của côn trùng. Tôi tự hỏi mình lần thứ 10, tại sao chỉ có mình tôi là người duy nhất ở tàn tích này? Giờ là 3h chiều thứ bảy và ngoài một nhóm trẻ con rời đi khi tôi đến, tôi chẳng thấy một vị khách nào.

Xua những con bọ quanh tai, tôi cố gắng tập trung vào tấm bảng đá dưới chân El Castillo, một trong những kim tự tháp ven biển cao nhất Yucatan. Tôi nhắm mắt, cố gắng hình dung ra khung cảnh hàng nghìn năm trước. Bỗng nhiên, sự im lặng bị phá vỡ bởi một tiếng gầm.

Thành phố cổ Muyil, nằm sâu trong rừng rậm của Yucatan. Ảnh: Getty Images.

Tôi sững người. Bụng thắt lại. Chẵng lẽ lại là… khủng long? Tim đập mạnh, nhưng linh tính mách bảo tôi đừng sợ. Tôi đứng yên và chờ đợi. Sau một vài tiếng kêu nữa, một cánh tay màu nâu đầy lông vươn qua tán cây. Tiếp đến, một khuôn mặt nhỏ màu nâu hiện ra, mắt nhìn tôi chăm chú.

Nếu chưa bao giờ nghe thấy tiếng kêu của khỉ rú, người ta sẽ nghĩ đó là khủng long sống lại. Mặc dù chỉ cao khoảng 1 m, tiếng hú của chúng có thể được nghe thấy từ cách xa một dặm.

Sau một lúc, cô khỉ trở lại vào tán cây và khu rừng lại rơi vào im lặng.

Quá phấn khích, tôi vội quay lại khoe với người gác cổng. “Saraguato! Veo un saraguato!” (Tôi vừa thấy một con khỉ rú!) Bất chấp vốn tiếng Tây Ban Nha bập bõm của tôi, ông cười và gật đầu, tỏ ý hiểu.

“Regresar mañana, amiga. Gratis”, ông mời tôi trở lại vào ngày mai, miễn phí.

Sáng hôm sau, tôi thức dậy và định dành cả ngày bên dòng nước mát lạnh ở hố chìm. Đây là ngày cuối ở Mexico và tôi muốn thư giãn, đọc nốt cuốn sách mang theo và đắm mình dưới ánh mặt trời. Nhưng khi ngồi ở mép nước, tôi không thể tập trung vào trang giấy. Tâm trí của tôi ngập tràn hình ảnh Castillo. Tôi nhớ cảm giác vui vẻ khi chia sẻ với người gác cổng. Tôi quyết định quay lại, dù chỉ để cảm ơn và chụp ảnh ông. Nếu rời đi ngay bây giờ, tôi sẽ đến nơi 30 phút trước khi khu vực đóng cửa lúc 5h chiều.

Chelsea Gregory. Ảnh: Chelsea Gregory.

Người gác cổng đón tôi bằng một cái ôm. Tôi xin phép chụp ảnh ông và hỏi: “Bác thích gì ở nơi này?”. Ông trầm ngâm một lúc và trả lời “Nơi này rất thiêng liêng (vì nó là) dây rốn cho cả thế giới”.

Trước sự ngạc nhiên của tôi, ông hỏi tôi có muốn tham quan lần nữa không. “Không phải đóng cửa lúc 5h ạ?”, tôi thắc mắc. Ông cười, “Là bạn thì không”.

Trên đường quay trở lại Castillo, ông chỉ ra hệ thực vật và động vật phong phú ở đây. Chúng tôi cố gắng vượt qua rào cản ngôn ngữ bằng cử chỉ và hiệu ứng âm thanh. Ông nói về các tập tục hiến tế cầu mưa xuân của người Maya, lông và vàng mà họ dùng để tô điểm cho trang phục và sự xuất hiện của những người chinh phạt Tây Ban Nha dẫn đến sự sụp đổ của thành phố thương mại lâu đời này.

Cuối cùng, chúng tôi cũng đến nơi. Tôi nói cảm ơn và nghĩ chuyến tham quan đã kết thúc. Một lần nữa, tôi ngạc nhiên khi ông hỏi tối có muốn leo lên không. “Chắc mình nghe nhầm, chẳng lẽ được phép leo lên kim tự tháp”, tôi nghĩ.

“Không dành cho nhiều người. Nhưng bạn là một. Bạn có năng lượng tốt - tôi cảm nhận được. Bạn trở lại sau ngày hôm qua. Bạn nói sự thật. Chúng ta trèo lên thôi", ông nói.

Vẫn không tin vào tai mình, tôi chậm rãi theo sau khi ông bước lên những bậc đá. Phải mất 10 phút để leo lên căn phòng ở gần đỉnh. Ông nói đôi khi ông lên đây để thiền và bảo tôi nhắm mắt lại. Tôi cảm thấy làn gió mát lạnh làm khô những giọt mồ hôi trên trán. Sau một lúc, ông hít một hơi thật sâu và nói “Bueno energia” (Năng lượng tốt!).

Tôi bỏ dép và để máy ảnh lại. Chúng tôi đi lên các tảng đá còn lại và ngồi trên đỉnh và tận hưởng tầm nhìn tuyệt vời. Những tán cây trong rừng che giấu mọi bằng chứng của nền văn minh hiện đại, tưởng như chúng tôi đang lạc về quá khứ.

El Castillo. Ảnh: Chelsea Gregory.

Người gác cổng và tôi trao đổi cách nói từ “thở” và “hạnh phúc” trong tiếng Maya và tiếng Anh. Chúng tôi nói về sinh nhật và gia đình. Chúng tôi say sưa ngắm cảnh mặt trời lặn nhuộm vàng không gian xung quanh. “Gracias, Señor. Muchas, muchas, gracias”, tôi cảm ơn ông bằng tiếng Tây Ban Nha. “Cháu sẽ nhớ điều này mãi mãi”. Ông gọi tôi là bạn và cũng cảm ơn tôi, “Un regalo para mi, tambien. Gracias, amiga” (Đây là món quà cho tôi). Ông gọi tôi là công chúa của kim tự tháp với trái tim nhân hậu.

Kỳ 1: Du lịch một mình qua 34 nước

Kỳ 2: Sau ung thư, tôi đến Ấn Độ tìm niềm vui sống

Kỳ 3: Đến Morocco, phải leo ngọn núi cao nhất Bắc Phi

K 4: Bài hc ca cu bé 13 tui đi 45 nưc

Kỳ 5: 2 cô gái đi 147 nước trong 15 năm

Minh Thư/Theo World Nomads

 

Đăng nhập bằng

Hoặc nhập

Thông báo

Thông báo

Hãy chọn 1 mục trước khi biểu quyết

Thông báo