Thứ năm, 6/10/2022, 07:46 (GMT+7)

Bỏ Sài Gòn về quê xây 'second home' đẹp như phim Mỹ

Ngôi nhà thứ hai là một quyết định bất ngờ nhưng bây giờ, nó lại là trung tâm cuộc sống của gia đình nhỏ.

Đang sống ở trung tâm thành phố Buôn Ma Thuột (Đắk Lắk), cách đây không lâu, anh Đại Dương dựng thêm một căn nhà gỗ trên mảnh đất ở ngoại thành của mình, bên cạnh hồ nước lớn để có nơi “chill chill” vào những ngày cuối tuần. Lúc đó, nhiều người ở nơi anh Dương sống nghĩ anh hơi khác thường nhưng họ lại không thể ngờ là giờ đây, căn nhà đó trở thành hot trend khi xu hướng tậu second home (ngôi nhà thứ hai) tránh ồn ào phố thị lên ngôi.

Nói không sai khi bỏ phố về rừng, hay về vườn đã từng là một trào lưu. Xu hướng này phổ biến đến mức có một thời gian, các YouTuber review về cuộc sống thôn quê xuất hiện nhiều không đếm xuể. Tuy nhiên, cũng rất nhanh sau đó, người ta nhận ra rằng, từ phố về vườn không hề dễ, bởi nếu không có đủ đam mê, họ rất dễ thấy quyết định đó chỉ là sai lầm, khiến cả hai con đường họ đi đều dở dang.

Từ quê nhà Đắk Lắk vào Sài Gòn sinh sống và làm việc, anh Dương cũng từng ấp ủ giấc mơ có thể làm điều gì đó ở nơi phồn hoa. Là dân xây dựng, cuộc sống cũng nay đây mai đó, anh Dương đã nghĩ Sài Gòn là trung điểm của nhiều đường thẳng, ở đó sẽ không khi nào chán.

Ấy thế nhưng, vào một ngày đẹp trời cách đây 8 năm, anh Dương bỏ lại Sài Gòn, lên đường về quê. Nhà anh vốn ở Buôn Ma Thuột, anh mở một quán cà phê nằm giữa trung tâm thành phố, với góc không gian thư giãn dành cho những tâm hồn đồng điệu. Anh cưới vợ, sinh con và chầm chậm tận hưởng cuộc sống ở chính mảnh đất mình sinh ra, nơi mà lúc trước, như biết bao người khác, anh chưa từng có ý định quay về.

Một cuộc sống ở quê đúng nghĩa của anh Dương ở hiện tại. 

“Thời thanh niên, Sài Gòn cho mình nhiều thứ. Còn bây giờ, nếu có công việc thực sự mình mới xuống đó. Mình thở ở Buôn Ma Thuột quen rồi, xuống đó thấy hơi mệt”.

Dù đi xa nhiều năm nhưng anh Dương vẫn giữ được mối quan hệ thân thiết với những người bạn ở quê. Cách đây 4 năm, anh được họ “chia sẻ” cho một mảnh đất rất rộng cả nghìn mét vuông, với mức giá chỉ bằng một phần mười chiếc xe ôtô. Lúc đó, anh Dương nghĩ rằng thôi cứ mua để đó, chưa biết dùng vào việc gì nhưng sau này chắc cũng không thể nào bỏ hoang. Nhưng ai ngờ được, bây giờ, anh Dương lại là “đại gia” vì mảnh đất anh có gần như hoàn hảo. Khu đất có rừng, có hồ, nhất là mỗi chiều hoàng hôn, nó giống như một bức tranh thủy mặc. Phóng tầm mắt từ căn nhà nhỏ vừa cất lên, anh Dương thấy không hạnh phúc nào sánh bằng.

Vừa vận hành quán cà phê, anh Dương vừa tìm cách xây một căn nhà thứ hai trên mảnh đất đã mua. Anh kể bản thân không có nhiều tiền vốn nên chỉ dùng đôi tay và óc sáng tạo để làm nhà. Anh Dương nghĩ ra cách tái chế một vài thứ đã từng là của người khác thành sản phẩm gì đó mới mẻ thuộc về mình. Nghĩ là làm, anh Dương bắt đầu đi tìm hiểu.

Dự định ban đầu của anh Dương là sẽ xây một căn nhà gỗ, vì như thế trông nó vừa thơ mộng và cũng thân thiện với môi trường. Vừa hay, ở Tây Nguyên lại có nhiều nhà sàn, anh Dương mua lại được 2 bộ khung nhà cũ và “độ” lại thành một cái mới hoàn chỉnh. Anh lắp ráp chúng cùng với kính và một vài vật liệu khác.

Cũ người mới ta, là câu nói mà anh Dương hay dùng để nói về ngôi nhà thứ hai của mình. 

Thiết kế nhà của anh Dương khá đơn giản, với một sàn ngủ ở phía trên và ghế sofa (có thể chuyển đổi thành giường ngủ) cùng không gian nấu ăn ở tầng dưới. Anh Dương cũng làm một nhà tắm lộ thiên, nơi mà anh đùa rằng có thể cảm thấy mình gần gũi nhất với tổ tiên của loài người.

Có một điều thú vị mà anh Dương luôn nhắc mình cần trân trọng, đó là công sức của những người bạn đã cùng anh xây nhà. “Vì điều kiện hạn chế nên mình cứ đủng đỉnh làm từng bước một, đến đâu hay đến đó. Thoắt cái mà cũng hơn 15 tháng trôi qua, ngôi nhà mới được sáng đèn”, anh Dương chia sẻ.

Rất nhiều đôi bàn tay đã cùng góp sức để xây dựng căn nhà giúp anh Dương. 

Bạn bè của anh Dương cũng đều là dân kiến trúc và xây dựng, nên việc vẽ ra một ngôi nhà là không khó. Chỉ có điều, thời nay, không phải ai cũng muốn tự lao động chân tay để xây nhà, mà người ta thường dễ dàng thỏa hiệp việc mua lại thời gian của những người thợ có chuyên môn. Nhưng với nhóm của anh Dương, thay vì đi khám phá những nơi khác, họ biến công trường của mình thành workshop và chơi với những vật liệu ở đó.

Cứ cuối tuần, hoặc thậm chí cả một vài ngày trong tuần, họ đều đến đây, mỗi người một chân một tay, làm cái nọ cái kia rồi cũng xong căn nhà gỗ. Thậm chí, cậu con trai nhỏ của anh Dương cũng được bố đưa đi làm nhà cùng. Cũng nhờ sự kiên trì đó mà tổng chi phí để xây một second home của anh Dương chỉ tốn xấp xỉ 300 triệu đồng. Cộng với tiền đất may mắn mua được giá thấp, anh Dương giờ đây có hẳn một cơ ngơi nhiều người ao ước.

Căn nhà của anh Dương nhìn từ trên cao.
Một căn nhà hòa vào rừng núi, hồ nước như bức tranh thủy mặc. 

Anh Dương nói để được tự do thì tất cả đều phải tự lo. Ngôi nhà thơ mộng đó rồi sẽ được đi qua những ngày ngập nắng, những ngày mưa xối xả, những sáng bình minh rực rỡ hay những buổi chiều hoàng hôn dịu nhẹ đậm chất Tây Nguyên. Nhưng dù là thời điểm nào, căn nhà sẽ luôn ấm áp vì có những trái tim tâm huyết.

Gọi là ngôi nhà hạnh phúc vì từ lúc bắt đầu nhen nhóm ý tưởng cho đến quá trình thực hiện và sau đó là hoàn thành, second home của anh Dương luôn ngập tiếng cười. Thời bây giờ, dịch vụ homestay hay khách sạn không thiếu nhưng cảm giác đi qua gần 20 cây số từ ngôi nhà thứ nhất, đã thấy một ngôi nhà thứ hai đang sẵn sàng chờ đón chính là niềm vui của sự tự chủ mà chẳng lời lẽ nào miêu tả được.

Có thời điểm, anh Dương dành nhiều thời gian ở second home hơn cả ngôi nhà chính. Nơi này gần như chẳng khi nào vắng vẻ vì lúc nào cũng tấp nập bạn bè anh Dương đến cắm trại, ăn tiệc nướng ngoài trời và ngủ lại qua đêm. 

Anh Dương có tính đến chuyện làm kinh tế từ đây, bằng cách cho thuê lại căn nhà vào lúc không dùng đến. Tuy nhiên, đó vẫn là câu chuyện của tương lai, còn bây giờ, anh Dương đang rất tận hưởng việc có một ngôi nhà thứ hai đẹp "như phim Mỹ".

 

Đăng nhập bằng

Hoặc nhập

Thông báo

Thông báo

Hãy chọn 1 mục trước khi biểu quyết

Thông báo