Thứ ba, 15/10/2019 | 15:24 GMT+7

Contact

Điện thoại:
(+84) 243 9412852

Email:
info@ndh.vn

Người Đồng Hành là Chuyên trang Thông tin Tài chính của Tạp chí điện tử Nhịp Sống Số theo Giấy phép số 197/GP-BTTTT do Bộ Thông tin và Truyền thông cấp ngày 19/04/2016. Ghi rõ nguồn “Người Đồng Hành” khi phát hành lại thông tin từ cổng thông tin này.

Kết quả kinh doanh quý III/2019 Cú lao dốc của FTM Căng thẳng thương mại Mỹ - Trung Chứng quyền có bảo đảm Cổ phần hóa 93 doanh nghiệp Nhà nước
Thứ hai, 4/5/2015, 10:00 (GMT+7)

Al Pacino nói về cuộc sống hậu “Bố già”

Nguyễn Thanh Hải Thứ hai, 4/5/2015, 10:00 (GMT+7)

Al Pacino đã có cuộc phỏng vấn với tờ The Guardian về cuộc sống của mình sau bộ phim Bố già.

Tôi đã học được cách sống chung với sự nổi tiếng. Tôi đã không đi siêu thị hay tàu điện ngầm trong nhiều năm qua. Rất khó cho các con tôi nếu chúng xuất hiện ở nơi công cộng với tôi. Sự nổi tiếng bây giờ khác xa so với cách đây 20 năm – tôi không biết nên gọi đó là thứ quái quỷ gì. Một khoảng thời gian riêng tư và không ai nhận ra mình khi đi đâu đó với tôi bây giờ là một thứ xa xỉ.

Tôi chưa bao giờ đặt nặng tiền bạc. Lúc còn trẻ, tôi đã có thể tiêu tiền: Sau khi tốt nghiệp Đại học, tôi thường thất nghiệp và đôi khi tôi phải ngủ trước các cửa hàng vài ngày. Nhưng tôi chưa bao giờ là người chạy theo các giá trị vật chất. Ngoại trừ một điều là lối sống cá nhân đã khiến tôi trở thành một kẻ chi tiêu hoang đàng!

Ông tôi, James Gerardi, đã dạy tôi về công việc. Ông là một thợ xây và công việc của ông là niềm vui của cả cuộc đời ông. Do vậy, quan điểm sống của ông đã song hành với sự trưởng thành của tôi và cũng là một điều tôi luôn theo đuổi. Niềm vui trong công việc chính là động lực sống của tôi.

Khi tôi còn ở trường, các thầy cô đã kết luận rằng, tôi cần một người cha. Tôi không tới mức là một đứa trẻ hư hỏng, nhưng cũng ở gần ngưỡng đó. Cha mẹ tôi ly dị ngay khi tôi lên hai và cuộc đời tôi đã thiếu vắng hình bóng người cha từ đó. Tôi không muốn điều đó xảy ra với các con tôi. Tôi muốn có trách nhiệm với chúng; do vậy, tôi phải phân chia đều thời gian cho các con.

Bọn trẻ đã khiến tôi thay đổi. Trước khi có con, tôi vẩn vơ với riêng mình và chẳng bao giờ để ý đến thế giới xung quanh. Với tôi, sự nghiệp điện ảnh đã từng là tất cả - nhưng, vì bọn trẻ, điều đó đã trở thành một phần nhỏ trong cuộc sống của tôi.

Tôi chưa bao giờ thiếu bạn bè. Chúng ta đều phải có bạn hữu trong cuộc sống, trong sự nghiệp, nhưng tôi biết rằng sự kiên nhẫn và vị tha luôn cần cho tình bạn.

Điều tệ hại nhất trong đờilà khi tôi mất cả mẹ và ông nội chỉ trong vòng một năm. Tôi mới 22 tuổi và hai người có ảnh hưởng nhất tới cuộc sống của tôi đã ra đi. Đó là điều đau đớn khiến tôi suy sụp và mất mọi phương hướng. Trong chừng mực nào đó, tôi đã lạc lối gần hết cả thập niên 70; nhưng tôi đã bỏ uống rượu vào năm 1977 và quyết định sẽ chú tâm vào công việc.

Tôi hiểu được giá trị và sức mạnh của mạng xã hội, mặc dù hiếm khi đích thân tôi làm. Tôi có một fanpage với 5,4 triệu người thích. Điều đó có nghĩa là gì? Tôi không biết, mặc dù tôi biết rằng đó là nền tảng rất tốt để đưa ra thông điệp tới tất cả mọi người.

Michael Corleone trong phim Bố già đã và vẫn là vai diễn khó nhất mà tôi đã từng đóng. Tôi không nhìn nhân vật như một tên gangster; tôi cảm thấy sức mạnh của nhân vật đến từ chính tố chất và quyền lực huyền bí của ông ta. Thật không may là ban đầu nhà sản xuất đã không nhìn ra điều đó và đã suýt đuổi cổ tôi. Đó là chuyện xảy ra ngay khi tôi vừa bước chân vào lĩnh vực điện ảnh, một bộ phim lớn với Marlon Brando, và không ai khác hơn là Francis (Ford Coppola) đã muốn dành vai diễn đó cho tôi.

Ông bà nội tôi sống tại một thị trấn ở Sicily có tên Corleone. Định mệnh chăng? Rất có thể - nghe thật kỳ lạ. Nhưng rõ là cuộc sống luôn có những bất ngờ và đầy bí ẩn.

Mọi người nghĩ rằng tôi và Robert De Niro là địch thủ của nhau. Thực ra anh ấy là bạn tôi, chúng tôi đã kinh qua nhiều thứ khá tương đồng. Tôi thích những vai diễn của anh ấy; đó là sản phẩm của một tài năng xuất chúng.

Tôi tin rằng tôi đã đạt được đỉnh cao trong sự nghiệp và vẫn đang ở thời kỳ sung mãn. Đó là lý do tôi vẫn hào hứng với công việc. Một khi bạn có đam mê cho nghệ thuật, hãy cứ làm việc, bởi lẽ tuổi tác sẽ không bao giờ chờ bạn.

Đình Bá - Theo The Guardian

 

Đăng nhập bằng

Hoặc nhập

Thông báo

Thông báo

Hãy chọn 1 mục trước khi biểu quyết

Thông báo