Thứ tư, 26/1/2022 | 00:39 GMT+7

Contact

Điện thoại:
(+84) 243 9412852

Email:
info@ndh.vn

Người Đồng Hành là Chuyên trang Thông tin Tài chính của Tạp chí điện tử Nhịp Sống Số theo Giấy phép số 197/GP-BTTTT do Bộ Thông tin và Truyền thông cấp ngày 19/04/2016. Ghi rõ nguồn “Người Đồng Hành” khi phát hành lại thông tin từ cổng thông tin này.

Nhìn lại 2021 Kết quả kinh doanh quý IV/2021 Cuộc khủng hoảng thanh khoản tại Evergrande Lạm phát - mối lo mới của thị trường thế giới
Chủ nhật, 20/11/2011, 18:53 (GMT+7)

Trùm nợ Nguyễn Thị Cúc và bi kịch từ lòng tham

Chủ nhật, 20/11/2011, 18:53 (GMT+7)

Công bố lệnh bắt tạm giam 4 tháng với Cúc.

"Ngày 24/10, em quyết định quay ra Hà Nội. Sáng sớm hôm đó, em tới bến xe, tìm một góc khuất để mọi người không nhìn thấy. Trong em lúc đó là hai sự lựa chọn: Đến ngay cơ quan Công an đầu thú hoặc về nhà thăm con rồi ra đầu thú? Cuối cùng em quyết định chọn cách thứ nhất bởi em biết, nếu em về nhà thăm con, ôm con vào lòng thì em sẽ không đủ can đảm để xa con nữa." - Trùm nợ Nguyễn Thị Cúc trải lòng.

Trong số những con nợ "khủng" liên quan đến tín dụng đen ồn ào thời gian qua, Nguyễn Thị Cúc ở Phú Xuyên, Hà Nội là cái tên nổi bật bởi riêng Cúc đã lập hai “kỷ lục”: là người trẻ nhất (32 tuổi) và chiếm đoạt số tiền lớn nhất (273 tỷ đồng). Tổng số tiền Cúc chiếm đoạt bằng cả 3 vụ vỡ nợ ở Cầu Giấy, Hà Đông và Đan Phượng cộng lại.

Một ngày đầu tháng 11/2011, khi Cúc bị tạm giữ hình sự ở Văn phòng cơ quan CSĐT - Công an TP Hà Nội chờ VKSND TP Hà Nội phê chuẩn lệnh bắt tạm giam, chúng tôi đã có cuộc gặp gỡ và nói chuyện với trùm nợ này.

Ra đầu thú vì… sợ chết

Từng "ôm" hàng trăm tỷ đồng của các chủ nợ, nhưng đến khi vỡ nợ và bỏ trốn, trong tay Cúc chỉ vỏn vẹn có mấy triệu bạc. Những ngày đầu, Cúc chưa rời Hà Nội mà lang thang tại một số khu vực nội thành nghe ngóng tình hình. Một đêm, khi ngủ trên ghế đá vườn hoa, Cúc đã bị kẻ trộm nẫng mất túi xách, bên trong có chiếc điện thoại Vertu. Bỏ trốn nhưng Cúc luôn thấy bất ổn, lúc nào cũng nghĩ tới cảnh những người trước đây cho vay tiền đến nhà tra hỏi, đòi nợ, khuân tài sản. Cúc lên xe khách vào Đông Hà, Quảng Trị rồi đi tiếp vào TP Hồ Chí Minh tìm gặp một người em họ xin tá túc vài ngày.

Trong hơn chục ngày đó, em hầu như ăn không ngon, ngủ không yên - Cúc tâm sự rất thật. Cứ nhắm mắt là em lại nhớ đến gia đình, người thân. Thương nhất là đứa con trai mới sinh của em. Khi sinh, cháu đã yếu. Hầu như tháng nào cũng phải cho cháu nhập viện. Cả nhà em ai cũng thương cháu. Không biết khi em đi, cháu có bị ốm không, người nhà có biết cách chăm sóc cháu không? Em có tội thì em chịu tội, nhưng chỉ mong các con em được sống bình thường như bao đứa trẻ khác, đừng ai ghét mẹ rồi ghét luôn sang các cháu.

Trong một căn phòng nhỏ ở tầng 4, trên bàn xét hỏi của điều tra viên có túi bánh mỳ và chai La Vie do một người họ hàng nhà Cúc mang đến từ sáng. Cúc không ăn, kêu mệt và đau đầu. Chúng tôi động viên Cúc cố ăn một chút để đảm bảo sức khỏe nhưng Cúc lắc đầu. Nhắc đến con, trên khuôn mặt Cúc lại đầm đìa nước mắt. Đợi cho cơn thổn thức qua đi, chúng tôi hỏi chuyện tiếp, về lý do Cúc ra đầu thú.

Em ra đầu thú vì không còn cách nào khác - Cúc nói mà mắt nhìn về hướng khác. Trong túi không còn tiền, nhờ vả ai cũng chỉ được một vài ngày chứ không thể ở lỳ được. Vả lại, nếu người ta biết mình phạm tội, họ lại thành người che giấu thì khổ cho họ. Suốt những ngày đó, em biết các anh Công an đến nhà em, nói với mọi người vận động em ra đầu thú sẽ được hưởng lượng khoan hồng. Những ngày lẩn trốn, em càng hiểu hơn cái giá của tự do. Các bị hại sẽ trực tiếp đi tìm hoặc thông qua các quan hệ, thể nào họ cũng tìm ra nơi em ẩn náu. Vì quá uất ức, có khi họ còn đánh trả thù mình đến chết. Nếu vậy thì các con em càng khổ hơn.

Ngày 24/10, em quyết định quay ra Hà Nội. Sáng sớm hôm đó, em tới bến xe, tìm một góc khuất để mọi người không nhìn thấy. Trong em lúc đó là hai sự lựa chọn: Đến ngay cơ quan Công an đầu thú hoặc về nhà thăm con rồi ra đầu thú? Cuối cùng em quyết định chọn cách thứ nhất bởi em biết, nếu em về nhà thăm con, ôm con vào lòng thì em sẽ không đủ can đảm để xa con nữa.

Những thủ đoạn cao tay

Trước khi cơn lốc tín dụng đen tràn qua thị trấn Phú Minh, huyện Phú Xuyên yên bình này, vợ chồng Cúc cũng chỉ là những người lao động bình thường. Cúc làm thợ may, chồng là Nguyễn Văn Hùng lái xe chở gạch thuê. Với hai công việc đó thì "ráo mồ hôi là hết tiền", nghĩa là chỉ đủ ăn chứ không thể dư dả gì. Tất cả câu chuyện được bắt đầu cách đây 3 năm, Cúc tung tin có người nhà đi làm ăn ở nước ngoài không may chết sớm được đền bù 500 triệu đồng. Từ số tiền này vợ chồng Cúc làm ăn bằng việc cho vay ăn lãi suất cao rồi xoay vòng vốn kiếm lời. Công việc thuận lợi như diều gặp gió nên ngày nào tiền cũng "chảy" vào nhà.

Để chứng tỏ là một người thành đạt, Cúc bỏ tiền ra làm đường bê tông cho bà con trong xóm. Khi con đường hoàn thành, Cúc lại tổ chức liên hoan linh đình khiến mọi người rất nể phục. Chưa hết, Cúc còn khoe khoang với mọi người về sự ăn tiêu của mình. Đồ đạc cao cấp, thời trang hàng hiệu… Cúc sẵn sàng xuống tiền không tiếc tay. Trước lúc vỡ nợ, vợ chồng Cúc còn kịp thay chiếc ôtô Camry mua con Audi để mỗi tuần về thành phố mua sắm đồ và… đưa con đi khám ở bệnh viện!?.

Chỉ đến khi mọi việc vỡ lở, các chủ nợ mới biết thủ đoạn của Cúc là vay tiền nhiều người với lãi suất rất cao rồi xoay vòng vốn kiếm lời. Bình thường Cúc trả người cho vay tiền từ 3 - 5 ngàn đồng/1 triệu/ngày. Thậm chí có lúc cao điểm, Cúc trả lãi suất tiền gửi lên tới 7 ngàn đồng/1 triệu/ngày. Người này rỉ tai người kia, tự "ôm" tiền đến cho Cúc, chứ chị ta cũng không cần phải thuyết phục nhiều.

Cúc còn tuyên bố tối thiểu phải 100 triệu đồng Cúc mới nhận. Nếu ai không có tiền nhưng vẫn muốn hưởng lãi suất chênh lệch thì cắm sổ đỏ, huy động từ người thân, rồi đi vay của người khác mang đến cho Cúc. Có tiền, Cúc lại tiếp tục tung tin về việc đầu tư bất động sản, buôn bán vàng… Người khác làm ăn thì lỗ chứ riêng Cúc chưa biết thua là gì. Chính vì vậy, việc huy động vốn của Cúc dễ như trở bàn tay.

Con số 273 tỷ đồng là đặc biệt lớn, nhưng đó chưa phải là con số cuối cùng. Theo tài liệu riêng của cơ quan điều tra, rất nhiều bị hại đã không trình báo Công an vì họ cho rằng, có trình báo cũng không lấy lại được. Một số người ngại trình báo vì là người thân, họ hàng với gia đình Cúc, cá biệt có cả quan chức địa phương đành chấp nhận "ngậm bồ hòn làm ngọt!".

Đấy là những câu chuyện điều tra viên kể cho chúng tôi về "trùm nợ" Nguyễn Thị Cúc. Còn khi chúng tôi hỏi Cúc về bất cứ một khoản tiền nào, Cúc đều lắc đầu với vẻ mặt lạnh tanh rồi kêu đau đầu, không thể nhớ được gì, mọi việc đã khai báo với Công an… Ngay cả những tài sản trong nhà mà vợ chồng Cúc đã rất cầu kỳ khi mua, những chậu cây cảnh đắt tiền trong khoảng sân rộng, Cúc chỉ dè dặt nói đó là tài sản của nhà chồng hay khi tân gia, người ta đến tặng…

Nói chuyện được một lúc, Cúc lại quay sang chuyện con cái. Khi thực hiện những hành vi phạm tội, tại sao người đàn bà đó không nghĩ đến những giờ phút cay đắng này? Giờ đây, Cúc sẽ phải đối mặt với những ngày dài trong trại tạm giam, rồi khi án có hiệu lực pháp luật sẽ phải thi hành án ở một trại giam xa xôi nào đó. Ngày trở về đoàn tụ cùng gia đình hẳn còn rất xa. Bởi thế, rất nhiều lần, Cúc chỉ có một nguyện vọng là được tại ngoại để có thời gian dành cho con, như một sự sám hối của người mẹ tội lỗi với những đứa con mình sinh ra mà chưa dành trọn vẹn tình yêu thương cho chúng.

Bi kịch từ lòng tham

Đến hôm nay, khi Cúc đã bị bắt và vào Trại tạm giam số 3 - Công an TP Hà Nội được hơn nửa tháng, nhiều người vẫn thắc mắc, một phụ nữ không thể gọi là có nhan sắc, không thuộc loại dẻo mỏ thuyết phục, không kiên trì đeo bám các chủ nợ… vậy bằng cách nào mà Cúc có thể huy động được số tiền lớn đến như thế?

Tìm hiểu về Cúc, chúng tôi mới rõ hơn về người đàn bà này. Đó là một người khá cương quyết, nghe dư luận đồn thổi khi giao tiếp chị ta như có một cái "uy" với đối tác khiến họ nể phục, tin tưởng để rồi trao tiền mà không nghi ngờ gì.

Cúc đã thật sự cao thủ khi "đánh trúng" lòng tham của mọi người. Quá hiểu điều này nên mỗi khi giao dịch với chủ nợ, Cúc không bao giờ đếm tiền. Người cho vay nói cho vay bao nhiêu, Cúc tính lãi rồi trả lãi luôn, thậm chí trả lãi cao hơn người khác để kích thích lòng tham của người cho vay.

Với số tiền có được, một phần Nguyễn Thị Cúc trả cho những người vay trước đó, phần còn lại chiếm đoạt để phục vụ cho một cuộc sống vương giả.

Còn người cho vay tiền - các bị hại của vụ án bị "mờ mắt" bởi khoản lãi suất cao hơn nhiều lần mức trần mà Ngân hàng Nhà nước quy định. Lòng tham của các bị hại bị các con nợ kích thích và "giật dây" nên không chỉ họ mất tiền mà còn kéo theo nhiều người khác vào cuộc. Chính bởi vậy, khi nói về các vụ vỡ nợ, người ta lên án các con nợ nhưng cũng giận với các chủ nợ bởi nếu họ tỉnh táo, suy tính trước sau thì chắc chắn sẽ không bao giờ "gửi trứng cho ác".

Ngày 3/11, lệnh bắt tạm giam 4 tháng với Nguyễn Thị Cúc về tội lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản đã được VKSND TP Hà Nội phê chuẩn. Cúc được giải đến Công an phường Trần Hưng Đạo, quận Hoàn Kiếm để công bố lệnh này. Một lúc sau thì chồng Cúc cũng có mặt. Hai vợ chồng nhìn nhau, không ai nói một câu gì. Chỉ đến khi Cúc bị giải ra xe ôtô về trại tạm giam, người đàn ông ấy mới đỏ hoe đôi mắt. Cả Cúc cũng thế. Những giọt nước mắt cay đắng tuôn ra càng khiến bước chân nặng nề hơn. Khoảng cách hai vợ chồng xa dần cho đến khi chiếc ôtô khởi động, lăn bánh và khuất dần vào bóng đêm

Theo Nguyễn Tuấn - CAND

 

Đăng nhập bằng

Hoặc nhập

Thông báo

Thông báo

Hãy chọn 1 mục trước khi biểu quyết

Thông báo