Chủ nhật, 18/8/2019 | 09:49 GMT+7

Contact

Điện thoại:
(+84) 243 9412852

Email:
info@ndh.vn

Người Đồng Hành là Chuyên trang Thông tin Tài chính của Tạp chí điện tử Nhịp Sống Số theo Giấy phép số 197/GP-BTTTT do Bộ Thông tin và Truyền thông cấp ngày 19/04/2016. Ghi rõ nguồn “Người Đồng Hành” khi phát hành lại thông tin từ cổng thông tin này.

Kết quả kinh doanh quý II/2019 Bức tranh bất động sản cao cấp Trào lưu homestay Điện mặt trời trước 30/6 Chứng quyền có bảo đảm
Thứ bảy, 13/10/2018, 13:16 (GMT+7)

[NDH Talk 08] Xây dựng thương hiệu: Những mảnh ghép nhỏ làm nên câu chuyện lớn

Trần Nhật Minh Thứ bảy, 13/10/2018, 13:16 (GMT+7)
Xem toàn bộ chương trình tại đây

- Ông Nguyễn Duy Hưng: Chị Tạ Bích Loan là người tiếp xúc nhiều doanh nghiệp từ thời họ chưa quan tâm nhiều đến thương hiệu và cũng hoàn toàn không gắn đến kinh doanh. Thời gian trước, các doanh nghiệp quan tâm đến sản xuất hơn xây dựng thương hiệu. Chị Loan cảm nhận thế nào về phong trào hiện nay khi các doanh nghiệp đều nói về thương hiệu?

- Ông Phạm Quang Vinh: Theo tôi thực thể như PAN Group gồm nhiều công ty khác nhau, tôi không thể nói PAN chỉ có điều mà còn có tôm và nhiều sản phẩm khác. Cái quan trọng của PAN hay một tập đoàn sản xuất hàng hóa thì thương hiệu hàng hóa có tầm quan trọng không khác gì của tập đoàn.

Từ trái qua phải: Ông Nguyễn Duy Hưng, ông Phạm Quang Vinh, ông Lê Quốc Vinh và bà Tạ Bích Loan.

-Ông Lê Quốc Vinh:Nếu mà gọi là tiếp xúc PAN thì đêm qua lần đầu tiên tôi tiếp xúc. Nói đến văn hoá doanh nghiệp của PAN, tôi nghĩ đến ông Nguyễn Duy Hưng. Tôi có dùng sản phẩm của công ty. Văn hoá doanh nghiệp của PAN là gì, tôi cảm nhận qua những gì văn hoá người lãnh đạo đưa xuống là chan hoà, vui vẻ, cởi mở.

-Ông Nguyễn Duy Hưng:Tôi nghĩ điều mình xây dựng văn hóa ở PAN khác. Như CEO PAN từng nói tại Diễn đàn của Forbes, ở PAN, sinh con rồi mới sinh cha, sinh cháu giữ nhà rồi mới sinh ông.

Chúng tôi chuyển sang thực phẩm mới bước vào năm thứ 7, nghĩa là cũng vừa mới "tốt nghiệp mẫu giáo". Nhưng hai tháng trước, một đơn vị thành viên của PAN là Vinaseed đã tổ chức 50 năm thành lập. Các doanh nghiệp của chúng tôi đều có tuổi đời lớn hơn chúng tôi. Tất cả là doanh nghiệp tốt, để lại được dấu ấn trong lòng người tiêu dùng. Khi một công ty cha ra đời sau, thì cần kết nối chuẩn trên nền của công ty con. Là người ít liên quan đến kinh doanh nhất, chị Loan cảm nhận gì về PAN chúng tôi?

-Bà Tạ Bích Loan: Cảm ơn anh Hưng. Câu hỏi của anh khiến nhớ lại những thời điểm nhiều năm trước khi các doanh nghiệp nở rộ. Trước đấy, tôi biết đến PAN qua logo, website. Khi tới đây tôi cảm nhận thấy những ánh mắt, nụ cười, cái bắt tay. PAN là những câu chuyện tư những con người đến từ nhiều nơi trên đất nước, là những nông dân đang sản xuất cá, sơ chế điều…

Anh Vinh có nói về văn hóa doanh nghiệp khó định nghĩa nhưng với tôi lại khiến tôi liên tưởng đến câu hỏi Nhà là gì với nhiều câu trả lời khác nhau. Có những người nhà là nơi trốn tìm của tuổi thơ, là nơi quây quần và có người nói một câu rất hay là ‘nhà là những điều bé nhất cho đến vĩ đại nhất của tất cả những gì tồn tại hình thành trong cuộc đời và cảm nhận của mỗi chúng ta.

Vậy tôi nghĩ câu hỏi đó cũng như câu hỏi về văn hóa doanh nghiệp, đó không thể câu trả lời đồng nhất nhưng vẫn có những điểm chung trong câu trả lời.

Ông Phạm Quang Vinh.

Thế nào là văn hoá doanh nghiệp?

- Ông Phạm Quang Vinh: Tôi cho rằng văn hóa Việt Nam đã đến lúc cần hiểu rõ từ thương hiệu “Brand”, gốc gác của “Brand” chỉ ra sự khác biệt của các sản phẩm để người tiêu dùng lựa chọn sản phẩm phù hợp với nhu cầu, thị hiếu. Còn văn hóa doanh nghiệp là một trong số công cụ để tìm ra sự khác biệt của doanh nghiệp, một thương hiệu tốt không thể gắn liền với những con người không hài hòa trong quan điểm về sản phẩm. Văn hóa doanh nghiệp là công cụ thực tế để định hướng công ty đi đến một mục đích cụ thể.

- Ông Lê Quốc Vinh: Khái niệm thương hiệu của tôi với tư cách là người bên ngoài, là người có liên quan tới doanh nghiệp thì khác nhiều với trademark. Có nhiều người đẻ ra một hình vẽ, một câu, một mấu thiết kế xong mang đi đăng ký, nhưng đó chỉ là thứ sở hữu. Anh chỉ có thể vác trademark ra để kiện cáo… nhưng việc phải làm cho người ta nhớ tới thương hiệu đó, thì mới gọi là brand.

Tôi được một lãnh đạo doanh nghiệp chia sẻ rằng thương hiệu là cái hiệu được thương, cao hơn là cái cảm nhận về giá trị, mà phải là sự thích cái giá trị đó. Chúng ta có ngày văn hóa doanh nghiệp là ngày 10/11 hàng năm được Chính phủ ký phê duyệt nhưng ngay cả những lãnh đạo cao cấp cũng ko biết đó là gì. Văn hóa doanh nghiệp không phải là văn nghệ, hát hò, thể thao, mà là mối quan hệ giữa các thành viên nội bộ và cả bên ngoài, dựa trên những hệ giá trị mà trong doanh nghiệp đồng ý với nhau.

Ông Lê Quốc Vinh.

Câu chuyện hình thành của PAN rất hay. Văn hóa doanh nghiệp từ công mẹ lan tỏa xuống công ty con, do ý chí ban đầu của người lãnh đạo. PAN được hình thành qua quá tình mua bán, sáp nhập nên PAN là sự dung hòa giữa các công ty thành viên để tạo ra hệ giá trị chung.

- Bà Tạ Bích Loan:Khi xây dựng văn hóa của PAN, nếu dùng 3 từ văn hóa PAN mà anh mong muốn thì anh mô tả như thế nào?

- Ông Nguyễn Duy Hưng:Thứ đầu tiên tôi phải ghi nhận chị Loan không quên được nghề. Đấy là thương hiệu của chị Loan. Tôi là dân tài chính, thích ngắn gọn. Văn hóa doanh nghiệp là cách hành vi ứng xử với nhau và ra bên ngoài thống nhất. Thương hiệu là thể hiện tất cả những điều mong muốn khi nhớ về mình trở thành cái signal của doanh nghiệp, được nhiều người biết và công nhận

- Bà Tạ Bích Loan: Khi thành lập và xây dựng PAN, anh Hưng thấy giữa doanh nghiệp mình và các doanh nghiệp khác nhau là gì?

- Ông Nguyễn Duy Hưng: Chúng tôi khác nhau vì trải dài các tỉnh, văn hóa vùng miền đã khác, ngành nghề cũng khác nhau, từ trồng lúa, nuôi tôm ở Sóc Trăng, hay phổ biến rộng như Bibica... Khác nhau rất nhiều nhưng chúng tôi tìm một điểm chung. Điểm cốt lõi này sẽ dụng để quy tụ chung các cái khác. Điểm chung của chúng tôi là minh bạch. Minh bạch trở thành cốt lõi của văn hóa.

Chúng tôi ứng xử với nhau, giải quyết xử cố đều đi trực diện vào vấn đề. Chúng tôi lấy hệ thống để quản lý. Hệ thống không xây dựng để phù hợp với con người hiện có mà những người phù hợp sẽ có cơ hội phát triển tốt hơn, những người không phù hợp sẽ bị đào thải. Hệ thống kiểm soát con người không phải con người kiểm soát hệ thống.

Hệ thống được xây dựng sự xuyên suốt từ trên xuống dưới. Không phải anh ở công ty bố mà có quyền hơn các công ty con. Từng bộ phận làm việc theo JD (Job Description). Đấy là hệ thống. KPI được xây dựng dựa trên hệ thống đó. Khi xây dựng hệ thống minh bạch sẽ tự động minh bạch. Kể cả người cao nhất là tôi nhưng nếu tôi không minh bạch tôi cũng sẽ bị bong ra.

- Ông Phạm Quang Vinh:Cách đi của PAN là việc kết bạn. Cách lựa chọn bạn của PAN. Khi quyết định lựa chọn công ty nào đó thì đâu là tiêu chí quan trọng?

- Ông Nguyễn Duy Hưng: Tất cả thành viên của chúng tôi hoạt động có hiệu quả và đứng đầu ngành. Trong top 10/200 công ty châu Á có doanh số dưới 1 tỷ USD được Forbes bình chọn là những doanh nghiệp tốt nhất, chúng tôi có 3 doanh nghiệp.Dù xác suất có thể đúng, sai, nhưng khi những người đứng đầu nói chuyện với nhau có thể xác định có thể đi cùng với nhau hay không.

Các công ty thành viên của PAN là những con người mà khi nói về chuyện minh bạch, họ có thể thực hiện cùng mình, đó là nền tảng cốt lõi. Lúc khó khăn cùng nhau giải quyết, còn lúc thuận lợi chia sẻ quyền lợi. Điều này cũng giống như khi mình kết bạn, một lần nói chuyện có thể xác định có thể đi uống cà phê, nói chuyện lâu dài hay không. Quan hệ của mỗi tổ chức đôi khi bắt đầu bằng quan hệ của những người đứng đầu.

Hãy để hệ thống kiểm soát, không phụ thuộc vào ai. Hệ thống sẽ tự biết chắt lọc. Tiêu chí với hệ thống của chúng tôi là minh bạch.

- Bà Tạ Bích Loan: Câu chuyện của PAN rất đặc biệt, nhưng các công ty họ vẫn giữ thương hiệu trông 'không giống PAN tí nào'?

Bà Tạ Bích Loan (phải) đặt câu hỏi trở lại cho các diễn giả khác.

- Ông Nguyễn Duy Hưng:Nếu ai đó nói hệ thống là ông chủ thì điều đó chỉ đúng với doanh nghiệp mà ông chủ sở hữu trên 50%. Tại Tập đoàn mà tôi làm ra, tỷ lệ sở hữu của tôi thấp hơn rất nhiều, và người ta có thể cách chức tôi bất cứ lúc nào nếu như tôi không còn phù hợp. Cho nên hệ thống không xuất phát từ khái niệm ông chủ, nhưng mà của những ông chủ thìđúng.

Anh Vinh từ đầu nói tôi biết sản phẩm của PAN sau đó mới biết đến thương hiệu PAN, còn ban đầu chỉ biết đến anh Hưng, chị My. Khi hợp nhất một doanh nghiệp, tiêu chí về doanh số lợi nhuận chỉ là điều kiện cần tối thiểu mà cái chúng tôi cần là khi hợp nhất xong chúng ta có thể làm to hơn, lớn hơn hay không. Để xem có làm được lớn hơn hay không, chúng tôi nhìn vào những tài sản sẵn có của doanh nghiệp đó. Nếu tự làm thì rất manh mún nhưng khi cùng nhau ngồi lại xem với lợi thế đó chúng ta làm được gì.

Nếu chúng ta hợp nhất tài sản sau xóa đi theo nghĩa thuộc địa như anh Vinh nói thì không có ý nghĩa gì. Văn hóa doanh nghiệp, giá thương hiệu phụ thuộc vào giá trị cốt lõi, giá trị cốt lõi của PAN là tiềm năng thị trường, nền tảng doanh nghiệp và quan trọng nhất là nguồn nhân lực. Nguồn nhân lực của PAN không chỉ tập trung ở công ty mẹ, nguồn nhân lực ở các công ty con mới là tài sản quan trọng nhất.

Những người lãnh đạo như chúng tôi tạo ra hệ sinh thái để cho tất cả doanh nghiệp ở dưới phát triển.

- Ông Phạm Quang Vinh: Bản thân chị Loan khi lập ra chương trình cũng có tiêu chí, chị sử dụng văn hóa của VTV như thế nào? Ở nước ngoài thì đài truyền hình có vị thế tương tự doanh nghiệp nhưng ở Việt Nam tương đối khác.

- Bà Tạ Bích Loan: Tôi cũng có lịch sử 10 năm xây dựng thương hiệu của VTV6, và 1 năm tôi cũng đang xây dựng lại thương hiệu cho kênh VTV3 với điểm chung là tình yêu Việt Nam. Tại trụ sở, chúng tôi viết một câu khẩu hiệu đề xuất viết ở hành lang là “Tình yêu Việt Nam”.

Hôm nay, tôi mang đến đây biểu tượng là con ốc màu đỏ được kết thành hình trái tim tôi nhận được từ Trường Sa. Tôi muốn nhắn nhủ rằng nếu VTV3 có thể mang đến tình yêu của mọi người thì đó là chính là thương hiệu. Tại mỗi phòng của các bạn trẻ được dán những câu khác nhau và từ đó những cái riêng cả tập thể vẫn có một cái chung, xây dựng lên thương hiệu.

- Ông Nguyễn Duy Hưng: Cũng giống như chị Tạ Bích Loan, chúng tôi cũng có cùng một giấc mơ làm gì để nâng tầm nông nghiệp, thực phẩm Việt. Đấy là những hành động của chúng tôi, thống nhất từ ban lãnh đạo đến xuống dưới nữa. Mọi người đều hiểu rằng đấy là giấc mơ chung của chúng mình.

Trên 60% người Việt Nam làm nông nghiệp. Khi ta làm gì đó cho nông nghiệp, chúng ta đã gửi trực tiếp tình yêu của chúng ta với Việt Nam. Giấc mơ trở thành giấc mơ chung của hơn 10.000 cán bộ nhân viên là phải làm gì để nâng tầm nông nghiệp và thực phẩm Việt. Đấy là những hành động của chúng tôi, thống nhất từ ban lãnh đạo đến xuống dưới nữa. Mọi người đều hiểu rằng đấy là giấc mơ chung của chúng mình.

- Bà Tạ Bích Loan: Cũng vì điều ấy mà có những người đến hoàn toàn không liên quan đến PAN nhưng có mặt tại đây.

- Ông Nguyễn Duy Hưng: Giấc mơ chúng tôi dệt ra có thể ban đầu đấy không phải giấc mơ riêng của chúng tôi. cũng chúng là giấc mơ của mọi người. Chúng tôi có thể là những người đầu tiên nói ra giấc mơ ấy nhưng đó là giấc mơ chung của mọi người chưa được nói ra. Khi chúng tôi gợi ra, mọi người hiểu rằng đó là giấc mơ chung, không phải của riêng ai. Đến buổi hôm nay không chỉ có người Việt Nam còn có các bạn người Nhật, IFC… Đấy là câu chuyện của giấc mơ chung.

Tôi đồng ý với chị Loan rằng chúng ta nên bắt đầu bằng một khẩu hiệu để bám vào. Ban đầu, chúng tôi đặt ra một khẩu hiệu về sứ mệnh doanh nghiệp. Chúng tôi đặt ra một khẩu hiệu, nói ra ở thời gian đầu có thể rất ngượng, đó là Born to feed the world.

Ngượng vì lúc đầu quá nhỏ nhưng lại mang tham vọng nuôi dưỡng thế giới. Nghe có vẻ "chém gió". Nhưng tôi nghĩ rằng nếu không vượt qua được sức ép ấy, sẽ không làm được gì cả. Chỉ có điều rằng nếu ta nói chỉ để nói sẽ ngượng, nói để làm thì sẽ không vậy.

- Ông Phạm Quang Vinh: Nếu cổ đông không phù hợp ý chí doanh nghiệp thì như thế nào?

- Ông Nguyễn Duy Hưng: Như tôi đã nói, chúng ta hãy để hệ thống kiểm soát, không phụ thuộc vào ai. Hệ thống sẽ tự biết chắt lọc. Tiêu chí với hệ thống của chúng tôi là minh bạch.

- Ông Lê Quốc Vinh: Quay lại chủ đề chính là văn hóa doanh nghệp và thương hiệu. Câu chuyện của anh Hưng khiến tôi nhớ đến một câu nói: “Văn hóa doanh nghiệp đè bẹp chiến lược”, tức là văn hóa doanh nghiệp chi phối chiến lược.

Văn hóa doanh nghiệp theo lý thuyết là một mô hình, và thế giới có một số các mô hình văn hóa doanh nghiệp. Nhưng không phải, văn hóa doanh nghiệp được xây dựng dựa trên sự tổng hòa của nhiều mô hình, phụ thuộc vào triết lý dinh doanh và giá trị cốt lõi nhưng quan trọng nhất là ý chí của lãnh đạo để áp dụng bao nhiêu phần trăm của lý thuyết vào doanh nghiệp.

Quan trọng nhất là chúng ta có gì cho thị trường. Chúng ta không thể nói văn hóa doanh nghiệp chúng ta cho khách hàng, nhân viên. Chúng ta có thể quy định thành văn bản quy định nhưng không ai nhớ, chỉ cần họ ứng xử như thế.

Theo tôi, chiến lược làm thương hiệu là đưa từ trong ra ngoài, đưa ứng xử của mình bên trong ra ngoài để mọi người cảm nhận giá trị của mình, để khiến khách hàng thích mình. Slogan không nói lên thương hiệu, slogan có thể nói đủ thứ nhưng không ai cảm nhận văn hóa doanh nghiệp qua thứ đó để thích, mà thông qua ứng xử của chúng ta.

- Ông Phạm Quang Vinh: Dấu hiệu đầu tiên tôi biết được anh Hưng làm nông nghiệp là gạo anh Hưng tặng. Mong muốn của người tiêu dùng đôi khi nói thứ cao xa nhưng cái nhỏ nhặt lại không làm. Ví dụ như gạo cần xay sát đúng, thu hoạch đúng, bảo quản đúng, bán hàng đúng nhưng ở Việt Nam lại không nghĩ đến hoặc là nghĩ đến nhưng khi làm lại không chú trọng.

Một câu chuyện tôi muốn nói đến là có vị lãnh đạo Trung Nguyên nói ở Việt Nam chưa thực sự có thương hiệu dù cũng có logo hay một số cái tên. Đôi khi chúng ta đi xây dựng thương hiệu thường nói đến những tuyên ngôn quá to tát nhưng lại không nói đến khả năng thực hiện được. Theo tôi, cái quan trọng là phải làm cái tuyên ngôn đó in sâu vào tiềm thức của mỗi nhân viên và họ biết rằng lãnh đạo nói ra để làm được, để thực hiện, việc đó có tác động thực sự đến công việc hằng ngày của nhân viên.

Câu chuyện thứ hai, mình hay nói đến tự hào Việt Nam hay thương hiệu Việt Nam. Tôi lại nghĩ chỉ nên đưa chữ Việt Nam vào khi thực sự tạo ra giá trị. Ví dụ, Matsushita Electronic mất hàng chục năm và không biết bao nhiêu tiền để bắt người tiêu dùng nhớ rằng Panasonic là sản phẩm của Matsushita bởi ông Matsushita là chủ của doanh nghiệp. Nhưng cuối cùng, mọi người chỉ nhớ đến Panasonic. Hay câu chuyện của Nike, mọi người chỉ nhớ đến là sản phẩm thể thao mà không nhớ đến Nike của ai, thậm chí ý nghĩa của thương hiệu. Như vậy, nhận thức của người tiêu dùng sẽ đi theo hướng đó, vấn đề thương hiệu cái quan trọng là bao giờ ngừng hô hào khẩu hiệu và bắt đầu làm.

- Ông Lê Quốc Vinh: Tôi nghĩ rằng tuyên ngôn không có gì sai, có lúc chúng ta phải tuyên ngôn để đặt ra cho mình một sứ mệnh, ước mơ. Nhưng quan trọng là chúng ta có biến nó thành hành động cụ thể hay không. Nhiều việc nhỏ sẽ xây thành một lộ trình để làm việc lớn.

- Ông Nguyễn Duy Hưng: Văn hóa doanh nghiệp là cái ta làm, thể hiện ra hàng ngày với xung quanh. Thương hiệu là cách xung quanh cảm nhận về chúng ta như thế nào. Nếu những điều nói ra ngược hẳn với điều ta làm sẽ khác với việc mình nói được, làm được. Khi làm được, sức lan tỏa lớn hơn nhiều. Ban đầu nhìn vào sẽ thấy là "chém gió". Năm đầu, năm thứ hai làm được thì đến năm thứ 3, người ta sẽ nghĩ là chúng ta nói thật.

Các doanh nghiệp phát triển ngày càng lớn. Có văn hóa doanh nghiệp, tập đoàn mới phát triển lớn được; nhưng ngược lại tập đoàn càng lớn thì càng khó truyền tải, lan tỏa được văn hóa doanh nghiệp. Tất nhiên không có lời giải chung cho các doanh nghiệp, nhưng dưới góc nhìn chuyên gia, điều gì có thể giúp lan tỏa văn hóa doanh nghiệp đến các ngóc ngách của một tập đoàn?


Ông Nguyễn Duy Hưng.

Lan toả văn hoá doanh nghiệp như thế nào?

- Ông Lê Quốc Vinh: Để văn hóa doanh nghiệp lan tỏa thì chúng ta phải dùng công cụ truyền thông nội bộ, tất nhiên đây không phải là công cụ duy nhất. Truyền thông nội bộ không chỉ là câu chữ, sản phẩm truyền thông gửi cho mọi người, mà là cách giao tiếp từ trên xuống dưới, dưới lên trên và ngang hàng, tạo ra hành vi cụ thể và từ đó được quy định thành văn hóa doanh nghiệp.

Văn hóa doanh nghiệp được biến thành văn bản nhưng lại không thể lan tỏa, vì không ai có thể học thuộc lòng để ứng dụng, mà phải thông qua giao tiếp hàng ngày, hoạt động nội bộ.

- Ông Phạm Quang Vinh: Tôi không dùng từ lan tỏa mà thực hành, thực hành tức là tạo ra các khuôn khổ và thực hiện khuôn khổ đó.

Ví dụ như câu chuyện lái xe, ở mỗi quốc gia có quy định riêng như ở Ý tôi lái xe ở tốc độ 150 km/h vẫn có xe vượt qua nhưng sang Thụy Sỹ thì mọi người đều lái ở tốc độ đó. Như vậy, cùng một khuôn khổ nhưng mỗi nơi áp dụng khác nhau, không cách nào tốt hơn cách nào và cách tốt nhất để thực hành là tạo ra các công cụ để vận hành khuôn khổ đó, một đất nước không thể tạo ra văn hóa nếu không có hiến pháp và cần giám sát cách thức thực hiện.

Thông thường khi nói đến doanh nghiệp, thương hiệu chúng ta tô đậm Việt Nam, chúng ta quên mất là chúng ta là một phần của thế giới, khi tô đậm chúng ta lên thì làm mờ phần còn lại. Chúng ta phải luôn nhớ chúng ta là một phần của thế giới, không nên quá tô đậm bản thân, không nên chỉ hô hào tôi là thương hiệu Việt.

Tôi thường nói đối tác của mình là nếu cứ mang câu chuyện thương hiệu Việt qua châu Âu. Chúng ta cần làm ra những tiêu chuẩn chung để được thế giới thừa nhận chưa không phải chỉ riêng ở Việt Nam. Một tổ chức muốn quốc tế hóa thì không thể nói tiếng Việt được, phải nói một ngôn ngữ chung trên thế giới.

- Ông Nguyễn Duy Hưng: Tôi là người nói ra giấc mơ ấy nhưng giấc mơ ấy không phải tôi nghĩ ra. Đây không phải giấc mơ của riêng tôi. Không phải tôi đi kiếm người về để thực hiện giấc mơ của tôi mà chúng tôi là những người có cùng giấc mơ, ngồi lại với nhau để thực hiện giấc mơ ấy.

Nếu anh Lực, anh Tường từng làm tôm, hải sản thì giấc mơ của các anh là mong muốn đưa sản phẩm ra thế giới. Đấy là câu chuyện của giấc mơ chung.

- Bà Tạ Bích Loan: Anh có công nhận là tất cả phải xuất phát từ trong lòng mọi người không?

- Ông Nguyễn Duy Hưng: Chắc chắn, đó là giấc mơ chung. Điều để có thể kết nối với nhau là phải có giấc mơ chung. Thứ hai, trong văn hóa doanh nghiệp, chúng ta cần đưa ra nguyên tắc cơ bản mà như tại PAN là minh bạch. Tài sản quan trọng nhất như tôi đã nói từ đầu là nguồn nhân lực.

Cũng cần có một câu chuyện để kể với nhau. Chúng tôi chỉ là những doanh nghiệp nhỏ lẻ, từng mảnh ghép nhỏ xúm lại với nhau để làm câu chuyện lớn. Và câu chuyện đó lớn dần lên.

Chúng tôi cũng "lôi kéo" những con người có cùng giấc mơ chung. Như giáo sư Simon Cutting, giáo sư đầu ngành khoa học công nghệ vi sinh cũng là người phát minh ra men vi sinh Probiotic dạng bào tử. Nếu chỉ vì kiếm một công việc, vị giáo sư này sẽ không chọn Việt Nam hay một công ty như PAN khi ấy - chưa có gì ngoài giấc mơ.

Chúng tôi hiểu rằng việc hội nhập trên cơ sở một nguyên lý chung sẽ luôn tích tụ được người xung quanh đồng cam, cộng khổ.

Hôm nay tôi cũng không khó khăn lắm để mời các anh chị diễn giả. Bởi vì ngoài là bạn thì quan trọng hơn là những điều chúng tôi làm không làm mất hình ảnh của mọi người. Mọi người sẽ không tham gia nếu không tin vào giấc mơ và những gì chúng tôi đang hành động.

Chúng tôi cũng đã có thêm đối tác để tham gia điều hành trực tiếp, một người bạn đồng hành nữa là Sojitz để cùng nhau nhìn ra cơ hội, cùng nhau thực hiện giấc mơ.

Họ không hành động vì giấc mơ người Việt hay quyền lợi của Tập đoàn PAN. Họ đến đây hợp tác với chúng tôi vì quyền lợi của họ nhưng quyền lợi giữa chúng tôi và họ không mâu thuẫn, ngược lại, cùng nhau thăng hoa hơn.

- Bà Tạ Bích Loan: Để lan tỏa văn hóa tất cả bắt đầu từ lòng dân. Câu hỏi của mỗi người là bạn đang làm gì, bạn ước mơ gì, bạn muốn xây dựng thương hiệu công ty như thế nào.

Chắc chắn anh Hưng cũng đã phải nói chuyện với rất nhiều người để biết được điều đó. Tôi từng nói chuyện với một công ty có tuổi đời 40 năm và xây dựng thương hiệu lâu năm. Điều này càng cho thấy mối liên hệ giữa câu chuyện của lòng người khi mỗi con người có cùng chung sự mong muốn. Không biết điều tôi nói có đúng không?

Thực ra điều tôi mong muốn là chạy xuống gặp gỡ những người phía bên dưới khán đài nhưng tôi phải kìm nén lại và chờ đến phần sau của chương trình. Để kết thúc phần này, tôi xin chào tất cả các bạn đang xem live stream, chúng ta đã có một giờ nói chuyện về thương hiệu và văn hóa doanh nghiệp với những điểm chung và những chia sẻ ngẫu hứng từ ác chuyên gia. Xin cảm ơn tất cả mọi người.

-------------------------------------------------------------

Sau 3 thập kỷ Đổi mới cũng như thu hút vốn đầu tư nước ngoài, cộng đồng doanh nghiệp Việt Nam đã có những bước phát triển vượt bậc.

Từ quy mô vài trăm nhân viên ban đầu, hiện không ít tập đoàn tư nhân đã có quy mô hàng chục nghìn nhân sự, thậm chí hoạt động ở nhiều quốc gia. Vấn đề xây dựng thương hiệu, xây dựng văn hóa doanh nghiệp cũng vì thế được quan tâm hơn nhiều.

Tuy vậy, ngay cả những doanh nghiệp được đánh giá là đạt được thành tựu trong việc xây dựng thương hiệu, xây dựng văn hóa cũng gặp khó khăn trong việc định nghĩa văn hóa doanh nghiệp của mình, gắn bó ra sao với thương hiệu trong quá trình phát triển?...

Trước nhu cầu về một cuộc thảo luận thực tế và khoa học liên quan đến mối quan hệ giữa văn hóa doanh nghiệp và thương hiệu, NDH Talk số 08 được tổ chức 8hsáng nay (13/10) với chủ đề “Xây dựng thương hiệu từ Văn hóa doanh nghiệp”với sự tham gia của các chuyên gia hàng đầu.

Nhà báo Tạ Bích Loan, Trưởng ban Sản xuất các chương trình Giải trí VTV3 (Đài truyền hình Việt Nam) - người đã gắn bó tên tuổi với những chương trình như “Đường lên đỉnh Olympia”, “Người đương thời”… và hơn hết đã đặt nền móng đầu tiên xây dựng thành công thương hiệu VTV6 - sẽ giữ vai trò diễn giả, chia sẻ những câu chuyện thực tế, ít người biết đến về yếu tố văn hóa tổ chức phía sau những thương hiệu thành công nêu trên.

Trong khi đó, các tên tuổi hàng đầu trong lĩnh vực truyền thông như ông Lê Quốc Vinh - Chủ tịch HĐQT kiêm Tổng Giám đốc của Tập đoàn Le Invest (Holdings) Corporation và ông Phạm Quang Vinh - Chuyên gia tư vấn chiến lược & thương hiệu - sẽ mang đến cho chương trình những góc nhìn mang tính chuyên gia về vấn đề này. Như thường lệ, người điều phối NDH Talk số 08 là ông Nguyễn Duy Hưng - Chủ tịch HĐQT, TGĐ CTCP Chứng khoán Sài Gòn (SSI), Chủ tịch HĐQT The Pan Group.

Chương trình sẽ được tường thuật trực tiếp trên trang NDH.vn và livestream trên fanpage Facebook của tòa soạn.

Like fanpagehttps://www.facebook.com/baondh/để theo dõi chương trình.

NDH Talk là buổi talkshow được tổ chức định kỳ hàng quý với nội dung xoay quanh những vấn đề thời sự được giới kinh doanh quan tâm, ảnh hưởng lớn đến thị trường tài chính - chứng khoán.

Chương trình được điều phối bởi ông Nguyễn Duy Hưng - Chủ tịch HĐQT, TGĐ CTCP Chứng khoán Sài Gòn (SSI), Chủ tịch HĐQT The PAN Group. Khách mời tham gia là nhà quản lý, doanh nhân, chuyên gia... hàng đầu, có ảnh hưởng lớn trong lĩnh vực liên quan.

NDH Talk được truyền thông rộng rãi trên báo chí, các diễn đàn và mạng xã hội Facebook. Livestreaming các chương trình thu hút hàng chục nghìn lượt xem và hàng trăm comment tương tác.

Tòa soạn NDH

 

Đăng nhập bằng

Hoặc nhập

Thông báo

Thông báo

Hãy chọn 1 mục trước khi biểu quyết

Thông báo