Vui lòng chờ trong giây lát

Thiếu gia – những đứa trẻ bị ghét bỏ ở Trung Quốc

(NDH) Thiếu gia, những đứa trẻ giàu có thế hệ thứ hai là nhóm người bị ghét nhất tại Trung Quốc. Nghịch lý thay, họ lại chính là tương lai của quốc gia đông dân nhất thế giới này.

Wang Daqi, 30 tuổi, một Fluerdai tại Trung Quốc. Ảnh: Ka Xiaoxi.

Rời hộp đêm rạng sáng ngày thứ Bảy, Mikael Hveem dùng điện thoại đặt một xe Uber. Anh chọn loại Uber Black. Thật ngạc nhiên, một chiếc Maserati hạng sang màu xanh tím than đi tới.

Người lái xe, một thanh niên ‘mặt búng ra sữa’ tự giới thiệu là Jason. Hveem hỏi tại sao anh lại lái xe Uber – với chiếc xe này, rõ ràng anh không cần tiền. “Lái Uber khiến tôi có cơ hội gặp gỡ nhiều người, nhất là những cô gái trẻ”, Jason nói. Jason thường lái xe muộn quanh các quán bar tại Bắc Kinh, bởi anh nghĩ sẽ gây ấn tượng với những cô gái trẻ về một thanh niên 22 tuổi, lái một chiếc xe thể thao hạng sang đắt tiền.

Christopher Beam, phóng viên của Bloomberg nghe được câu chuyện trên qua người bạn ngồi cùng xe với Hveem hôm đó. Beam chủ động xin thông tin của Jason và tiếp cận anh ta qua Wechat, một ứng dụng mạng xã hội phổ biến tại Trung Quốc. Beam nói về việc gặp gỡ Jason để trò chuyện.

Ngay lập tức, Jason gửi hàng loạt hình ảnh những cô gái ăn vận hở hang, kèm lời nhắn “Những gái điếm ngon nhất ở Bắc Kinh J”. Beam giải thích rằng Jason đang hiểu lầm, và họ hẹn gặp nhau để nói chuyện.

Jason Zhang, 22 tuổi, một người 'làm thêm' lái xe Uber bằng chiếc xe thể thao hạng sang Maserati.

Tại một quán cafe tại trung tâm Bắc Kinh, Jason nói anh ta tên thật là Zhang và làm việc trong lĩnh vực truyền thông, chuyên sản xuất những chương trình truyền hình thực tế. Nhưng Jason không có vẻ gì là một người bận rộn, dù lĩnh vực truyền thông chuyển động không ngừng.

Jason từng theo học trong trường dạy golf tại Califonia, Mỹ. Hai năm sau, anh ta bỏ học. Bố Jason là chủ tịch một công ty nhân sự lớn, mẹ là một quan chức trong chính phủ. Trên tay phải Jason là chiếc đồng hồ IWC trị giá khoảng 5.500 USD và anh ta giải thích, cậu đeo chiếc đồng hồ này là vì lỡ làm mất chiếc đồng hồ đắt tiền hơn.

Cậu có bao nhiêu tiền? Beam hỏi. “Tôi không biết”, Jason nói. “Nhiều hơn số tôi tiêu được”.

Jason là điển hình của “Fluerdai – thiếu gia”, tầng lớp giàu có thế hệ thứ hai tại Trung Quốc. ‘Fluerdai’ tại Trung Quốc được hiểu như Paris Hilton ở Mỹ một thập kỷ trước. Cứ vài tháng, lại có một vụ bê bối liên quan đến tầng lớp này. Đại khái như một cô nàng nổi hứng lôi hàng tập tiền 100 tệ (khoảng 16USD) mang ra đốt; thành viên câu lạc bộ chơi siêu xe thể thao tạo dáng kiểu chế giễu bên cạnh chiếc Lamborghini hay một Fluerdai sẵn sàng lôi súng thị uy trong một cuộc đua xe đường phố trái phép...

Năm 2013, mạng xã hội Trung Quốc đồng loạt lên án gay gắt khi giới truyền thông nước này đưa tin về một ‘bữa tiệc sex’ của một thiếu gia trên bãi biển của một khu nghỉ dưỡng cao cấp.

Quách Mỹ Mỹ, mỹ nữ nổi tiếng Trung Quốc đăng một bức ảnh trên mạng xã hội chụp cô cùng với 5 triệu nhân dân tệ. Ngay lập tức, đối thủ của cô liền ‘đáp trả’ bằng bức ảnh chứng minh có 3,7 tỷ nhân dân tệ trong tài khoản ngân hàng. Vừa qua, Mỹ Mỹ bị kết án 5 năm tù giam vì tội đánh bạc.

Con trai của Vương Kiện Lâm, người giàu có nhất Trung Quốc từng đăng bức ảnh chú chó cưng đeo tới hai chiếc đồng hồ vàng (phiên bản đắt tiền nhất) của Apple khi mà sản phẩm này vừa ra mắt, gây sốt trên thị trường toàn thế giới.

Là con trai của người giàu nhất Trung Quốc, chủ nhân của chú chó này đã đeo cho nó 2 chiếc Apple Watch phiên bản vàng đắt giá nhất khi mà mẫu đồng hồ này đang khan hiếm trên toàn thế giới.

Vụ bê bối rúng động cả đất nước Trung Quốc diễn ra năm 2012, tại Bắc Kinh. Khi đó, con trai của một quan chức chính phủ cấp cao tại Trung Quốc đã tử vong sau khi điều khiển chiếc Ferrari mui trần gây tai nạn. Thời báo New York hay Thời báo Los Angeles dẫn thông tin cho rằng các nạn nhân 'có thể đang làm tình khi xe đang chạy'.

Ngoài con trai vị quan chức cầm lái, trong chiếc siêu xe hai chỗ ngồi còn có hai cô gái, một cô gái khỏa thân và một trong tình trạng bán khỏa thân. Vị quan chức họ Lệnh đó lập tức bị chính quyền để ý. Vài năm sau, ông bị bắt giam bởi cáo buộc tham nhũng với khối tài sản kếch sù.

Vụ tai nạn chiếc Ferrari mui trần của con trai một quan chức chính phủ cấp cao Trung Quốc.

Fluerdai – tầng lớp thiếu gia khiến cả nước Trung Quốc cảm thấy xấu hổ. Nhà cầm quyền tại Trung Quốc dường như coi tầng lớp này là mối đe dọa cho nền kinh tế, thậm chí cả chính trị. Chủ tịch Tập Cận Bình từng ‘khuyên bảo’ tầng lớp này nên ‘suy nghĩ về nguồn gốc của cải mà họ có được, và nên cư xử sao cho đúng mực’.

“Họ rất biết cách khoe của, nhưng không hề biết cách tạo ra của cải”, Ủy ban mặt trận thống nhất Đảng cộng sản Trung Quốc từng cảnh báo trong một bài viết. Một vài chính quyền địa phương đã tìm giải pháp để giáo dục lại tầng lớp này. Tháng 6 vừa qua, theo tờ Thanh niên Bắc Kinh, 70 người thừa kế các công ty lớn tại Trung Quốc đã nghe giảng về lòng hiếu thảo và vai trò của những giá trị truyền thống trong kinh doanh.

Chiến dịch “đả hổ diệt ruồi” của ông Tập Cận Bình khởi xướng năm 2012 đã kiềm chế bớt những hành động phô trương của cải, tuy nhiên, khoảng cách giàu nghèo vẫn hiện rõ ngay cả trên đường phố Bắc Kinh, nơi gánh hàng rong đỗ cạnh những chiếc Audi bóng loáng.

Nhưng, hình ảnh tập tiền nhân dân tệ bị đốt; số tài khoản cả tỷ nhân dân tệ hay chiếc Ferrari bốc cháy ngùn ngụt... không hẳn đã đại diện cho toàn bộ tầng lớp Fluerdai tại Trung Quốc.

Sau vài tuần tìm hiểu và thâm nhập thế giới của những thiếu gia, Beam thuyết phục được họ mời đến một buổi gặp mặt thường xuyên. Khi đến nơi, Beam tưởng mình nhầm chỗ.

Một khu đồ nướng ngoài trời nghi ngút khói, lố nhố người dân địa phương trên những chiếc ghế nhựa thấp tẹt, tựa ngồi xổm... Tại đó, họ uống bia Yanjing, một loại bia rẻ tiền và nhai những xiên thịt cừu nướng. Thật khó nhận ra chỗ ngồi của nhóm Fluerdai.

Họ ăn vận không khác mọi người, áo ba lỗ, quần bò và xỏ dép lê. Thứ khác biệt là chai vang Pháp hảo hạng và một chai rượu Mao Đài (loại rượu trắng đắt tiền).

Chủ xị là Martin Hang, một biên tập viên của tạp chí Fortune Generation (không liên quan tới Fortune tại Mỹ), anh đứng lên và giới thiệu mọi người. Bữa tiệc hôm đó có khoảng 10 người, gồm Wang Daqi, 30 tuổi, con trai của một nhà tư vấn kinh doanh nổi tiếng, người gần đây viết một cuốn sách về giới con nhà giàu tại Trung Quốc. Albert Tang, 20 tuổi, sinh viên tại khoa Triết học tại đại học tư thục Bard, Mỹ. Tang có bố là giám đốc điều hành một công ty xuất bản lớn tại Bắc Kinh. Sophia Cheng, 27 tuổi, người phụ nữ duy nhất trong nhóm.

Beam chưa hiểu rõ về tiêu chuẩn để tham gia vào nhóm, nhưng Cheng quả quyết là cô đủ điều kiện (dù Hang – chủ xị không đồng ý). Cheng giải thích là bố mẹ cô có khối tài sản lớn. Trong đó, hơn 100 triệu NDT (gần 16 triệu USD) được trích ra để đầu tư cho Cheng trong lĩnh vực phim ảnh, trò chơi di động và một công ty chế biến thực phẩm.

Họ uống rượu, nhai thịt và nói đủ thứ chuyện trên đời, cảm giác như biết nhau từ lâu. Một thành viên nhóm được mệnh danh là ‘hoàng tử champagne’ nói về cách gọi đồ của anh trong những club. Lin Xin, 30 tuổi nói về những công nghệ nhằm xác minh cổ vật... Họ nói về văn hóa giàu có, về cách sử dụng những chai rượu đắt tiền trong club ra sao để chứng minh mình thật sự hiểu biết.

Trung tâm của bữa tiệc là Hang, ngoài là biên tập viên của tạp chí Fortune, anh còn là thành viên của Relay China Elite (thế hệ tinh hoa Trung Quốc), một tổ chức hoạt động phi lợi nhuận, một câu lạc bộ xã hội dành cho tầng lớp Fluerdai tại Trung Quốc. Thành lập từ năm 2008, tổ chức này là nơi gắn kết những thế Fluerdai, họ giúp đỡ và tâm sự về những khó khăn khi làm con nhà giàu. “Chúng tôi cố gắng để giúp thế hệ giàu có thứ hai trở lên tốt hơn”, Hang nói rành rọt từng câu chữ, thậm chí sau khi đã uống nhiều.

Chi phí tham gia tổ chức là 200.000 NDT (khoảng 3.150 USD). Ngoài ra, những thành viên trong tổ chức phải chứng minh được doanh nghiệp của gia đình phải đóng ít nhất 50 triệu NDT (7,9 triệu USD) tiền thuế hàng năm. Họ tổ chức vài buổi gặp gỡ một năm, tại đó, họ cùng nghe những chia sẻ về chủ đề làm sao để giảm tối đa tiền thuế, tối ưu hóa lợi nhuận và đến thăm doanh nghiệp của nhau...

“Những diễn đàn đó thường khá nhàm chán”, Hang nói. Anh lập ra tạp chí Fotuner vào năm 2011 với hi vọng thúc đẩy mặt tích cực của tầng lớp Fluerdai để phản biện lại mặt tiêu cực mà các phương tiện truyền thông đưa tin.

Thành viên của Relay China Elite bỏ chữ ‘fu – phú’ trong ‘Fluerdai’ và thay bằng chữ ‘chuanger’ trong ‘chuangerdai’ – nghĩa là doanh nhân thế hệ thứ hai. “Trang bìa của tạp chí thường là nam giới, với trang phục nổi bật”, Hang nói. “Trong ấn phẩm tháng 7 vừa qua, bìa tạp chí là một nam giới, dựa lưng vào chiếc Audi cáu cạnh”.

Mục đích của hội là khuyến khích thế hệ giàu có thứ hai kế tục sự nghiệp của gia đình, hoặc ít nhất, họ có thể đảm nhận một vai trò nào đó trong việc quản lý. Những doanh nghiệp như vậy rất quan trọng với nền kinh tế Trung Quốc. Họ không chỉ làm ra 85% doanh thu của doanh nghiệp ngoài nhà nước, mà còn đặt mục tiêu thành công cho từng quý.

Nhược điểm lớn nhất của các công ty gia đình tại Trung Quốc là con cái thường không muốn kế nghiệp cha mẹ. Hang trích dẫn số liệu thống kê của đại học Giao thông Thượng Hải năm 2012, có tới 82% thế hệ giàu có thứ hai không muốn kế nghiệp gia đình. “Họ không sẵn sàng cho việc đó, nhưng, họ vẫn phải làm”.

Với xuất thân của Hang, anh hiểu điều này hơn ai hết. Cha của Hang sở hữu một công ty quảng cáo thành lập từ năm 1993, là một trong những doanh nghiệp lớn nhất tỉnh Giang Tây. Sau khi tốt nghiệp đại học, Hang không về nước mà tiếp tục theo học ngành quản lý tài chính ở Hà Lan và mua lại tác quyền một trò chơi trực tuyến ở Bắc Âu. Hang đã rất tự mãn về khiếu kinh doanh nhạy bén của mình.

“Tôi nghĩ bản thân mình rất giỏi”, Hang nói. “Là một Fluerdai, tôi không thích phải nói chuyện với người khác”. Khi việc kinh doanh trò chơi trực tuyến đi xuống, Hang quyết định về về lại với công ty của người bố.

“Tôi được phép lựa chọn”, Hang nói. “Tôi có thể làm những việc khác, nhưng điều đó khiến cha mẹ lo lắng. Họ chưa bao giờ nói tôi phải kế nghiệp, nhưng tôi dần nhận ra mình phải làm việc đó”.

Tất cả những Fluerdai đều phải đối mặt với một vấn đề chung, là họ có mọi thứ, nhưng khó thể có khả năng vượt qua cái bóng của cha mẹ mình. Những thành công mà họ đạt được đều dưới cái tên của chính gia đình mình. Hang nói mình luôn được giới thiệu là ‘con trai ông Hang’.

Khi Wang viết một cuốn sách, và đi tìm nhà xuất bản, anh không biết được là họ có thực sự muốn xuất bản cuốn sách vì nó hay không, hay là vì sự nổi tiếng của cha anh. “Mọi người luôn nói rằng bạn thật hạnh phúc vì đầu thai vào một gia đình giàu có”, Wang nói. “Tôi cho rằng chẳng liên quan. Giàu có không đồng nghĩa với hạnh phúc. Hạnh phúc thực sự nằm ở sự trải nghiệm”.

Chẳng có gì ngạc nhiên khi những Fluerdai sau khi trải nghiệm ở khắp Bali, trượt tuyết ở Alps hay học triết ở Oxford, nhận bằng MBA ở Stanford... lại miễn cưỡng về tiếp quản công ty của gia đình.

Ping Fan, 36 tuổi, phó giám đốc điều hành của Relay, chuyển đến Thượng Hải để lập một công ty riêng. Anh chọn cách này thay vì làm trong công ty bất động sản của người cha giàu có ở Liêu Ninh. Anh chọn Thượng Hải bởi vì ‘nó xa gia đình tôi’.

Sau khi tốt nghiệp đại học ở Columbia, Evan Jiang, 28 tuổi từng nghĩ về việc về Trung Quốc cùng mẹ kinh doanh kim cương. Nhưng sự bất đồng về hướng đi cho công ty khiến Jiang bỏ đi Thượng Hải để khởi nghiệp. Cô lập một công ty chăm sóc khách hàng lấy cảm hứng từ những dịch vụ của American Express mà cô sử dụng khi còn ở Mahattan, Mỹ.

Liu Jiawen, 32 tuổi, có bố mẹ sở hữu thương hiệu thời trang lớn ở tỉnh Hồ Nam, nhưng sau khi tốt nghiệp, cô lại mở một hãng thời trang của riêng mình. “Tôi muốn chứng tỏ năng lực của bản thân”, Jiawen nói. Công ty của cô đã thất bại.

Cùng với sự giàu có, thế hệ Fluerdai còn kế thừa những chấn thương về tình cảm. Thế hệ doanh nhân Trung Quốc, những lớp người giàu có đầu tiên được sinh ra trong thời kỳ Cách mạng văn hóa đầy khó khăn. Họ thường lạnh lùng và nghiêm khắc, họ giáo dục con cái theo hướng này. Nhiều những Fluerdai có tính cách y hệt cha mẹ. “Thật khó để chúng tôi làm bạn với họ”, Wang nói.

Trở lại với Jason, lái xe Uber 22 tuổi, cậu được gửi học nội trú từ khi còn mẫu giáo, dù nhà chỉ cách trường có một đoạn. Để bù đắp cho con trai, bố mẹ Jason cho cậu mọi thứ, miễn là cậu muốn. Giáng sinh năm ngoái, bố mẹ mua tặng Jason chiếc Maserati màu xanh tím than.

“Dường như cậu ta vẫn đang còn thơ bé”, Wang nhận xét về Jason. “Thời thơ ấu bị thiếu hụt, nên họ cứ muốn nó kéo dài mãi”. Đó là lý do mà nhiều Fluerdai đi chơi thâu đêm suốt sáng. “Họ muốn được chăm sóc. Họ muốn được yêu thương”.

Đối với Jason, tiệc tùng là thứ giải khuây. Cậu thường đi hộp đêm 5 lần mỗi tuần. “Nếu không đi, tôi không thể ngủ được”, Jason nói. Cậu không hề thiếu bạn đi cùng. Hai hoặc ba lần một tuần, Jason sẽ thuê một gái gọi cao cấp với giá 1.000USD một đêm, hoặc hơn. Jason thích bỏ tiền để quan hệ tình dục, còn hơn là tán tỉnh một cô gái để mong cô ta hẹn hò với mình.

“Cách này trực tiếp hơn”, Jason nói. “Tôi nghĩ rằng hành động có chứng tỏ mình tôn trọng phụ nữ”. Tuy nhiên, có nhiều đêm ở nhà, Jason lướt danh bạ điện thoại nhưng không tìm ra một ai mà mình muốn gọi. Jason có người yêu đã 3 năm nay, cô ấy rất tốt, tuy nhiên anh ta lại không có tình cảm.“Anh là người đầu tiên tôi kể chuyện này đấy”, Jason nói với Beam.

Hầu hết những Fluerdai đều không cởi mở khi nói đến những rắc rối của bản thân. “Tôi gặp khó khăn về việc nên tin tưởng một ai đó”, Wayne Chen, 32 tuổi, một thiếu gia sở hữu công ty đầu tư ở Thượng Hải nói.

“Họ cần nơi để trò chuyện. Họ cần một nhóm nào đó”. Vì vậy, Relay China Elite cho họ một nơi có thể nói chuyện với nhau một cách trung thực nhất mà không phải che dấu. “Nó như một trung tâm phục hồi chức năng”, Chen nói.

Tháng 7 vừa qua, Jiang nhận thấy việc kinh doanh cửa hàng thực phẩm của cô ở Thượng Hải chậm đi. “Khách hàng đã giảm đến một nửa”, Jiang nói. Thị trường chứng khoán sụt giảm từ tháng 6, và đã giảm tới 38% so với thời kỳ đỉnh cao khi mùa hè kết thúc.

Trong bữa ăn tối ở nhà hàng, Beam hỏi Jiang và Chen cũng như Hang rằng, có phải giới Fluerdai đã cảm thấy nỗi đau khi thị trường sụp đổ. “Đương nhiên”, Jiang nói. “Rất nhiều công ty gia đình đã sụp đổ”. Cô đã tự mình mua cổ phiếu nhưng nhanh chóng rút khỏi vì nó có quá nhiều biến động. Chen cho biết, gia đình Chen ít khi đầu tư vào những lĩnh vực ẩn chứa nhiều rủi ro, đa số tài sản đều sinh lời đều đặn.

“Việc huy động tiền là khó khăn hơn so với trước đây”, Jiang nói. Hang nói rằng việc kinh tế chậm lại đã ảnh hưởng khá nhiều tới lợi nhuận quảng cáo của công ty anh, đặc biệt là từ lĩnh vực bất động sản.

Từ đó, những Fluerdai chọn cách chuyển tiền ra nước ngoài. Tập đoàn Boston đã giúp các tỷ phú ở Trung Quốc chuyển tới 450 tỷ USD tiền đầu tư ra khỏi đất nước trong năm 2013, với mục tiêu có quốc tịch nước ngoài.

Cuộc khảo sát năm 2013 cho thấy rằng, 64% người dân Trung Quốc có tài sản lớn đều có ý định di cư, hoặc đã định cư bên nước ngoài. Beam hỏi Hang, Chen và Jiang rằng giới Fluerdai có lo lắng về tài sản của gia đình không. “Một số người có”, Hang nói. “Bố cậu ta đã gửi cậu ta qua Mỹ”, Hang cười lớn và chỉ tay vào Chen, một công dân Mỹ. Còn Hang đã có vợ và con trai 4 tuổi, nhưng anh cũng không loại trừ khả năng sẽ di cư.

Tầng lớp Fluerdai không chỉ lo lắng về thị trường sụp đổ, mà còn lo lắng về xã hội. “Cũng như những cuộc biểu tình ở phố Wall, ở Trung Quốc, luôn có xu hướng ghét người giàu”, Chen nói. “Khi thơ ấu, chúng tôi học trong những ngôi trường tốt nhất, nên ít có cơ hội tiếp xúc với người nghèo. Hang nói thêm, “điều này thực sự nguy hiểm cho xã hội”.

Do đó, Relay China Elite đưa ra kế hoạch nhằm bồi dưỡng thêm mối quan hệ giữa giới thiếu gia nhà giàu và trẻ em nghèo nông thôn. Họ tổ chức từ thiện.

Sau vụ nổ nhà máy hóa chất ở Thiên Tân khiến hơn 100 người chết, nhóm đã hỗ trợ 1,5 triệu NDT cho chính quyền địa phương. Theo Hang, từ thiện không chỉ là trách nhiệm xã hội, mà còn giúp xã hội ổn định hơn.

Khi Beam hỏi Jiang, liệu cô có cho rằng bất bình đẳng đang là vấn đề lớn tại Trung Quốc, Jiang tỏ ra mâu thuẫn.

“Tôi không rõ nữa”, Jiang nói. “Có hai nhóm nghèo. Một là nhóm lười lao động. Anh xứng đáng bị nghèo đói vì lười lao động. Hai là anh chăm chỉ, nhưng không thành công. Tôi cho rằng chúng tôi có trách nhiệm giúp đỡ nhóm thứ hai. Chúng tôi sẽ giúp nếu anh rơi vào tình cảnh bất khả kháng. Chúng tôi không giúp chỉ vì anh nghèo”.

Một ngày hè, bị bạn bè thúc giục, Wang quyết định gọi cho bố để nói rằng anh rất yêu ông ta. “Con yêu bố”, Wang nói. Trong phút yên lặng, ông trả lời “Con đang say?”. Wang kể lại câu chuyện này và cho biết, nhóm thực sự đã giúp Wang bày tỏ cảm xúc về người cha của mình, thứ mà Wang không thể tìm kiếm ở đâu.

Tìm kiếm ý nghĩa của cuộc sống dường như khó khăn hơn với tầng lớp Fluerdai. Một số người như Jiang, Wang lại cảm thấy hạnh phúc hơn khi không đi theo con đường kế nghiệp gia đình. Nhưng có người khác lại thấy hài lòng khi trở về dưới vòng tay của cha mẹ.

Không phải ai cũng tìm ra lẽ sống của bản thân mình. Jason, cậu lái xe Uber nói rằng sản xuất chương trình truyền hình không phải là mơ ước của cậu, nhưng bản thân Jason lại không thể biết mình đang muốn thứ gì.

“Hồi còn nhỏ, tôi có rất nhiều mơ ước”, Jason nói khi gặp gỡ Beam tại quán cafe gần văn phòng của mình. “Tôi ước mình là một vận động viên đánh golf, một tay đua, một bác sĩ hoặc cái gì đó tương tự. Nhưng lớn lên, tôi thấy nó chỉ là mơ ước”. Jason vô thức châm thuốc hút, dù ở Trung Quốc có lệnh cấm hút thuốc trong nhà. Chẳng có rào cản nào ngăn chặn Jason, và có lẽ, đó là lại là rào cản duy nhất.

“Tôi không thực sự có kế hoạch cho tương lai”, Jason nói. “Điều đó là đáng buồn, nhưng nó là sự thật”. Khi Beam hỏi Jason có hạnh phúc không, Jason nói còn tùy. “Anh có thể tìm cả triệu lý do để buồn phiền”, Jason nói. “Nhưng anh chỉ cần tìm một lý do để hạnh phúc. Mỗi ngày, tôi đều tìm lý do đó”. Beam hỏi, hôm nay lý do hạnh phúc của anh là gì.

“Hôm nay tôi được gặp anh”, Jason nói. “Được trải lòng, đó chính là niềm vui”.

Lược dịch

Thiếu gia – những đứa trẻ bị ghét bỏ ở Trung Quốc Thiếu gia – những đứa trẻ bị ghét bỏ ở Trung Quốc
10 1832 56 reviews

(NDH) Thiếu gia, những đứa trẻ giàu có thế hệ thứ hai là nhóm người bị ghét nhất tại Trung Quốc. Nghịch lý thay, họ lại chính là tương lai của quốc gia đông dân nhất thế giới này.

 

Lối sống

Top