Vui lòng chờ trong giây lát

Phế liệu chất đống tại Mỹ khi Trung Quốc ngừng nhập khẩu

(NDH) Suốt nhiều tháng qua, một cơ sở tái chế cho vùng Baltimore – Washington phải đối mặt với một vấn đề lớn. Công ty này phải trả tiền để thoát khỏi khối lượng lớn giấy và nhựa vốn thường bán cho Trung Quốc.

Trung Quốc năm 2017 quyết định cấm nhập khẩu 24 loại phế liệu đã tạo ra một cú sốc với nhiều quốc gia phương Tây. Lệnh cấm có hiệu lực bắt đầu từ tháng 1/2018. Hồi tháng 3, phái đoàn Mỹ tại Tổ chức Thương mại Quốc tế (WTO) đã đề nghị Trung Quốc tiếp tục mua phế liệu từ nước này.

“Trung Quốc áp hạn chế với các hàng hóa tái chế tạo ra gián đoán cơ bản trong chuỗi cung ứng toàn cầu về phế liệu, khiến chúng mất hiệu suất tái sử dụng và bị bỏ đi”, người phát ngôn phái đoàn Mỹ nêu rõ trong phiên họp của WTO ở Geneva. “Trung Quốc cần lập tức dừng thực hiện và đảo ngược các biện pháp theo hướng phù hợp với các tiêu chuẩn hiện có của quốc tế về phế liệu”.

Bắc Kinh đáp trả bằng cách tuyên bố sẽ dừng mua thêm 32 loại phế liệu khác.

Một lý do của Trung Quốc là những phế liệu tái chế có thể “độc hại”. Tuy nhiên, có một điều chắc chắn là 900 tấn rác mỗi ngày, 5 ngày một tuần, trên băng chuyền tại nhà máy xử lý rác ở khu Elkridge, bang Maryland, cách thủ đô Washington một giờ lái xe, không sạch sẽ. Đây là nhà máy của công ty Waste Management.

Lẫn trong đám bụi màu nâu, hàng chục công nhân, hầu hết là phụ nữ, đeo găng tay cùng khẩu trang, đang kéo ra hàng loạt đồ “độc hại”. Đó có thể là bất cứ thứ gì, từ quần áo, dây cáp, cành cây đến “ác mộng của mọi nhà tái chế” - túi nhựa, thứ lẽ ra không được cho bỏ thùng rác tái chế bởi chúng sẽ làm kẹt máy móc.

“Chúng tôi phải vận hành máy móc chậm lại, thuê thêm người” để dọn rác, Michael Taylor, đứng đầu bộ phận tái chế của Waste Management, nói.

Cuối dây chuyền phân loại cũng là điểm kết thúc của một sản phẩm. Những cục rác lớn gồm giấy, bìa cứng, nhựa được nén lại. Hàng chục năm qua, chúng vẫn thường được các doanh nghiệp, hầu hết ở Trung Quốc, nhập về rồi nghiền nát, biến chúng thành nguyên liệu thô cho các nhà máy công nghiệp.

Năm 2017. Trung Quốc nhập khẩu hơn một nửa lượng phế liệu của Mỹ. Theo một nghiên cứu của tờ Science Advances, từ năm 1992, Trung Quốc và Hong Kong tiếp nhận khoảng 72% nhựa phế liệu trên thế giới.

Trung Quốc giờ đã khác. Họ dừng nhập khẩu với hầu hết giấy và nhựa phế liệu, tuân thủ theo một chính sách mới về môi trường. Trung Quốc không còn muốn là “thùng rác của thế giới” nữa.

Với các phế liệu như kim loại và bìa cứng, Trung Quốc thiết lập tiêu chuẩn trần với tỷ lệ độc hại là 5%, mức mà rất ít nhà máy xử lý phế liệu hiện tại của Mỹ có thể đáp ứng. Các nhà xử lý phế liệu Mỹ dự đoán Trung Quốc sẽ cấm cửa mọi vật liệu tái chế vào năm 2020.

“Không có một quốc gia đơn lẻ, thậm chỉ là một nhóm nước nào có thể đón nhận lượng phế liệu Trung Quốc thường nhập khẩu”, Adina Renee Adler, Viện chuyên về Công nghiệp tái chế rác, trụ sở Washington, cảnh báo.

Chật vật xoay xở

Cơ sở của Waste Management ở Elkridge đã xoay xở được cách bán chai nhựa cho một bên mua ở bang South Carolina và xuất khẩu bìa cứng ra nước ngoài. Tuy nhiên, hỗn hợp giấy và nhựa lại gần như vô giá trị và công ty này phải trả tiền để các nhà thầu phụ tiếp nhận.

Một số nhà máy tái chế khác ở Mỹ thì không còn quan tâm đến việc phân loại giấy và nhựa, chỉ đơn giản là đẩy chúng thẳng ra bãi rác.

“Không ai muốn làm to chuyện bởi sẽ không có ai chấp nhận việc họ đang làm”, theo Bill Caesar, đừng đầu công ty WCA chuyên về rác ở Houston, bang Texas.

Waste Management và Repulic Service – một ông lớn khác trong ngành tái chế, thừa nhận họ buộc phải làm như vậy trong một số trường hợp nhất định. Tại một số thị trấn nhỏ, đặc biệt là ở bang Florida, họ ngừng thu nhận rác tái chế.

Những quốc gia từng nhập khẩu phế liệu khác như Indonesia, Ấn Độ không đủ khả năng đón nhận hàng chục triệu tấn phế liệu mà Trung Quốc từng nhập khẩu. Trong khi đó, chỉ một số ít ngành công nghiệp ở Mỹ có đủ khả năng xử lý vật liệu tái chế.

“Vấn đề lớn nhất ở đây là Trung Quốc chỉ cho rất ít thời gian để ngành công nghiệp này kịp thay đổi”, Adler nói.

Trong khi đó, Darrell Smith, chủ tịch Hiệp hội Tái chế và rác thải Quốc gia Mỹ, nhận định dù có năng lực dự phòng lớn, họ cũng vẫn sẽ buộc phải đưa rác thẳng ra bãi nếu không tìm ra thị trường xuất khẩu hoặc cách tận dụng phế liệu mới.

Ngày càng tốn kém

Vấn đề phiền phức này bắt đầu ảnh hưởng đến các thành phố và thị trấn ở Mỹ. Nhiều thành phố đặt ra tham vọng tái chế của riêng họ. Washington muốn 80% lượng rác thải hộ gia đình được tái chế, tăng từ tỷ lệ 23% hiện tại.

Thủ đô của Mỹ đã chấp nhận trả 75 USD/tấn rác tái chế, so với mức 46 USD/tấn rác chuyên đốt để tạo ra điện.

“Vài năm trước, chi phí tái chế rẻ hơn. Giờ thì không như vậy nữa”, Christopher Shorter, giám đốc phụ trách hoạt động công cộng của Washington, nối. “Việc tái chế ngày càng đắt đỏ hơn”.

Để tránh chi phí chồng chất, theo Shorter, thành phố muốn “tăng cường giáo dục người dân về thứ gì nên và không nên tái chế”, đặc biệt là không bỏ túi nhựa vào thùng rác tái chế màu xanh da trời.

Nhằm giảm hơn nữa lượng rác cần tái chế hoặc thiêu hủy, Washington cân nhắc thiết lập thêm một thùng phân loại rác thứ ba chuyên về rác hữu cơ và một cơ sở chế biến phân bón trộn để xử lý. Thành phố cũng tính đến phương án bắt người dân nộp phí dựa trên khối lượng rác họ thải ra.

Phế liệu chất đống tại Mỹ khi Trung Quốc ngừng nhập khẩu Phế liệu chất đống tại Mỹ khi Trung Quốc ngừng nhập khẩu
10 3753 56 reviews

(NDH) Suốt nhiều tháng qua, một cơ sở tái chế cho vùng Baltimore – Washington phải đối mặt với một vấn đề lớn. Công ty này phải trả tiền để thoát khỏi khối lượng lớn giấy và nhựa vốn thường bán cho Trung Quốc.

 

Thời sự

Thông tin thị trường
  • Tất cả
  • Tất cả
  • Hose
  • HNX
  • UPCom
Bình luận mới
Top