Vui lòng chờ trong giây lát

[Đi và trải nghiệm] Đến Morocco, phải leo ngọn núi cao nhất Bắc Phi

(NDH) Lauren Ellis là Giám đốc PR của một công ty du lịch tại London, Anh. Trải nghiệm leo núi lần đầu của một dân văn phòng chính hiệu khó khăn nhưng cũng đầy niềm vui.

LTS: Những năm gần đây, du lịch không còn đơn thuần là đến những nơi nổi tiếng, ngắm cảnh đẹp và ăn những món ăn ngon theo lịch trình lên sẵn của các hãng lữ hành. Xu hướng du lịch hiện nay là đi để tận hưởng cuộc sống, trải nghiệm những vùng đất mới và khám phá thế giới rộng lớn.

Bắt đầu từ 26/1, NDH xin giới thiệu với độc giả series bài viết "Đi và trải nghiệm” kể về những chuyến đi đáng nhớ của những du khách trên khắp mọi miền thế giới.


Kỳ 3: Đến Morocco, phải leo ngọn núi cao nhất Bắc Phi

Tôi chưa bao giờ leo núi. Tôi từng đi “phượt” quanh vùng nông thôn Epping và chơi đùa cùng những chú ngựa con trên Dartmoor ở miền nam Devon, nhưng tôi chưa bao giờ nghĩ đến chuyện leo lên những ngọn núi lởm chởm, dốc đứng.

Vì vậy, tôi rất lo lắng khi cả phòng quyết định tham gia chuyến leo núi Toubkal ở Morocco. Chúng tôi đang tham gia “Thử thách Toubkal”, chiến dịch quyên góp cho Education For All, một tổ chức xây dựng và điều hành nhà trọ để giúp các bé gái nông thôn của nước này được đi học.

Chụp ảnh đánh dấu chuyến leo núi đầu tiên. Ảnh: Lauren Ellis.

“Đi bằng tâm trí, không phải bằng cơ bắp”, hướng dẫn viên địa phương nói. Nghe có vẻ như anh muốn động viên, nhưng tôi thấy chẳng khác nào thách thức. Một nhóm nhân viên văn phòng 8 tiếng chỉ ngồi bàn giấy, thể chất còn không có, tâm trí làm sao đủ mạnh để đưa chungs tôi lên đỉnh núi cao nhất Bắc Phi.

Chặng một: Đến dãy núi Atlas

Nghĩ đến Morocco, hầu hết mọi người sẽ liên tưởng đến việc lang thang quanh các chợ truyền thống, cưỡi lạc đà qua sa mạc và thưởng thức trà bạc hà. Toubkal cũng không nổi tiếng với những người không chuyên. Tuy vậy, ở độ cao ấn tượng 4.167 mét, ngọn núi có tầm nhìn ấn tượng với làng quê trù phú, yên bình ở đây.

Đi bộ từ Imlil đến Aroumd. Ảnh: Lauren Ellis.

Ngày đầu tiên, chúng tôi đến một ngôi làng miền núi Imlil, rồi đi bộ một đoạn ngắn đến Aroumd. Ở đây, cả đoàn nghỉ một đêm trong một ngôi nhà truyền thống khá thô sơ. Quanh nồi thịt hầm, chúng tôi say sưa nói chuyện cho đến khi mặt trời khuất núi. Chẳng ai nhìn thấy đỉnh, nhưng chúng tôi biết rằng vài ngày tới sẽ là thử thách.

Chặng hai: Từ Aroumd đến trại tập trung

Hướng dẫn viên của chúng tôi, Youssef, phải liên tục “lên tinh thần” cho chúng tôi trước chuyến leo núi nhưng cũng nói rõ rằng đây sẽ là một hành trình dài và khó nhọc. Sáng hôm đó, tôi lo đến mức đổ nhầm dầu ô liu vào cháo thay vì mật ong. Thầm nhủ đây không phải một điềm xấu, tôi cố gắng tập trung vào việc đi đến trại căn cứ.

Ở thung lũng Ait Mizane xinh đẹp, chúng tôi bắt đầu hành trình đi bộ 6 tiếng liên tục, chỉ thỉnh thoảng dừng lại để chụp ảnh và ngắm nhìn cảnh tượng ngoạn mục. Những con đường dốc đứng toàn đá sỏi uốn lượn giữa những đỉnh núi cao vời vợi và thác nước trắng xóa. Nhưng cũng chẳng ai nấn ná được lâu vì Youssef sẽ hét “yallah yallah”, như một cách lịch sự để bảo chúng tôi nhanh lên. Anh nói nhiều đến mức tôi thuộc lòng và đến giờ vẫn dùng.

Khung cảnh yên bình. Ảnh: Lauren Ellis.

Đi ngang qua những gia đình Berber và những chú la đáng yêu trên đường đi, tôi cố gắng tận hưởng từng phút. Khung cảnh thật sự yên bình! Mỗi lần nhìn xung quanh, tôi vẫn không thể tin được sự hùng vĩ của những ngọn núi xung quanh. “Tôi đang leo núi”, tôi liên tục nhắc nhở mình, vì đến giờ tôi vẫn chưa tin là mình làm được.

Càng đến gần nơi nghỉ, đỉnh núi Toubkal càng hiện rõ. Điều làm tôi lo lắng nhất là độ dốc từ dưới lên. Khu vực không có đường mà chỉ đơn giản là những khối đá xếp chồng lên nhau; và tôi ngày càng nghi ngờ về chuyến đi. Từng bước một, rồi chúng tôi cũng đến nơi nghỉ. Ai cũng cố ăn thật nhiều vì kiệt sức. Đến lúc quen với độ cao, chúng tôi vui vẻ dành phần còn lại của buổi chiều để chơi đố chữ, tạm quên đi những gì đang chờ đợi phía trước.

Đỉnh núi

12 người chúng tôi nằm chung một phòng vào đêm trước khi lên đỉnh. Cũng chẳng ai kịp ngủ vì 5h sáng đoàn đã phải dậy. Trong cái rủi có cái may; đi khi trời còn nhập nhoạng nên tôi không biết đoạn đường dốc đến mức nào. Cầm chặt cây gậy, tôi chậm rãi leo lên từng tảng đá.

Những lối đi toàn đá sỏi. Ảnh: Sam Briggs.

Tôi hơi lo lắng về chứng sợ độ cao nên cố gắng cúi đầu và tập trung vào tốc độ của mình. “Một, hai, một, hai”, tôi nhẩm đếm trong đầu. Khi ngẩng lên nhìn xung quanh, tôi hoàn toàn kinh ngạc trước cảnh vật xung quanh. Tôi không chắc phải đi bộ bao lâu nữa mà chỉ tập trung nhìn theo đôi chân của mình. Từng dẫn nhiều đoàn leo núi trước đó, Youssef có thể cảm nhận được khi chúng tôi đuối sức và bảo mọi người dừng một chút để ăn nhẹ và uống thêm ít nước.

Mỗi khi dừng lại, tôi cảm thấy ngày càng tự tin rằng mình có thể vượt qua thử thách này. Chuyến đi đến giờ vẫn diễn ra tốt đẹp, và nhìn lại quãng đường đã đi được, tôi không khỏi cảm thấy tự hào về bản thân.

Thêm một lần nghỉ, Youssef thông báo rằng đoàn đang ở độ cao 4.000 mét so với mực nước biển. Chỉ một đoạn nữa chúng tôi sẽ đến đích! Tôi phấn khích đến mức gần như có thể chạy, nhất là khi những đoàn khác đi ngang, mỉm cười khích lệ. Chẳng mấy chốc, chúng tôi đã ở trên đỉnh núi Toubkal.

Mặc dù có một chút mây, nhưng mỗi khi những đám mây tách ra, chúng tôi lại đổ xô đi xem khung cảnh ngoạn mục của dãy núi Atlas. Ai cũng tràn ngập cảm giác tự hào. Cả đoàn ngồi lại một lúc để tận hưởng không khí, cảnh vật và niềm vui vượt qua chính mình.

Cả đoàn trên đỉnh Toubkal. Ảnh: Lauren Ellis.

Chuyến đi đáng nhớ

Mặc dù quãng đường xuống cũng là một thử thách không kém gì khi lên, chúng tôi đã có thể đi thong thả hơn và thoải mái ngắm những ngọn núi hùng vĩ.

Một điểm nổi bật đối với tôi là cảm giác gắn kết khi đi du lịch theo nhóm. Đó không chỉ là việc chuyền nhau tờ giấy lau hay chia đôi thanh lương khô, mà là cách chúng tôi động viên nhau khi lo lắng hay mệt mỏi. Chúng tôi liên tục nhắc nhở nhau về lý do cao cả của chuyến đi và sự khác biệt mà chúng tôi sẽ tạo ra cho các bé gái ở Education For All.

Toubkal là ngọn núi đầu tiên tôi leo, và tôi tin chắc sẽ còn nhiều ngọn núi khác nữa chờ tôi chinh phục.

[Đi và trải nghiệm] Đến Morocco, phải leo ngọn núi cao nhất Bắc Phi [Đi và trải nghiệm] Đến Morocco, phải leo ngọn núi cao nhất Bắc Phi
10 2938 56 reviews

(NDH) Lauren Ellis là Giám đốc PR của một công ty du lịch tại London, Anh. Trải nghiệm leo núi lần đầu của một dân văn phòng chính hiệu khó khăn nhưng cũng đầy niềm vui.

 

Du lịch

Top